绍古辞 邝露 明 罗敷行采桑,陌上自青葱。西子浣前溪,流■相玲珑。晓日耀容光,晖映流轻虹。扬衡藐姑匿,敛粲潇湘空。手持双明月,愆期迟所悰。缓颊敷清音,惠我琅玕风。瓠瓜限河梁,幽情婉未通。春解桃李蹊,秋深兰蕙丛。长揖谢蹇修,盛年不再逢。 拼音 luó fū xíng cǎi sāng,mò shàng zì qīng cōng。xī zi huàn qián xī,liú xiāng líng lóng。xiǎo rì yào róng guāng,huī yìng liú qīng hóng。yáng héng miǎo gū nì,liǎn càn xiāo xiāng kōng。shǒu chí shuāng míng yuè,qiān qī chí suǒ cóng。huǎn jiá fū qīng yīn,huì wǒ láng gān fēng。hù guā xiàn hé liáng,yōu qíng wǎn wèi tōng。chūn jiě táo lǐ qī,qiū shēn lán huì cóng。zhǎng yī xiè jiǎn xiū,shèng nián bù zài féng。 作者介绍 邝 邝露 明 · 1604年 - 1650年 明末清初广东南海人,原名瑞露,字湛若。诸生。历游广西、江苏、浙江间,在桂遍历诸土司辖地,悉知其山川风土。唐王立于福州,官中书舍人。永历中,以荐入翰林。清兵破广州,抱古琴绝食死。工诗善书,有《赤雅》、《峤雅》等。 查看全部作品 →