洞箫行

贵不愿夔龙侍辇歌九韶,富不愿金谷秦筝按六幺。

但愿中秋无云月当午,王郎酒酣为余吹洞箫。洞箫翕兮天气清,北斗插地天河倾。

洞箫急兮天气肃,秦娥咽月湘妃哭。大簥箫箫风入松,崩云裂石吟水龙。

小言札札机弄杼,一声两声落花雨。欲啭不啭态自生,上林学语调春莺。

天声竹声妙无间,紫塞衔芦迭秋雁。秋雁春莺嗾嗾啼,尽随明月霭金闺。

鸳鸯机上流黄妾,络纬镫边织锦妻。别有关山限城阙,风吹不到音尘绝。

纨扇朝辞汉辇恩,琵琶夜控胡天月。月中霜杵响泠泠,孤猿啸月不可听。

开处乍疑花踯躅,放时还作雨淋铃。淋铃踯躅成幽咽,幽咽不通声暂歇。

定有肝肠未许人,指中飞出莲花舌。自言结客少年场,芙蓉出水未有霜。

十年学调白翎雀,四海难逢金凤凰。今夕何夕是三五,夜如何其夜未央。

请君徘徊三五弄,请君为作洞箫行。我初好音惟好此,羌笛胡笳空聒耳。

不惜黄金铸子期,不遇平原不买丝。秦时弄玉去不返,嗟君此曲出已晚。

不羡君家王子渊,青宫作赋万人传。不羡君家王子晋,玉笙一阕花千仞。

羡君颜色簺花红,呼吸噫气通玄风。会须控鹤归缑岭,不教吹箫入汉宫。

拼音

guì bù yuàn kuí lóng shì niǎn gē jiǔ sháo,fù bù yuàn jīn gǔ qín zhēng àn liù yāo。

dàn yuàn zhōng qiū wú yún yuè dāng wǔ,wáng láng jiǔ hān wèi yú chuī dòng xiāo。dòng xiāo xī xī tiān qì qīng,běi dòu chā dì tiān hé qīng。

dòng xiāo jí xī tiān qì sù,qín é yàn yuè xiāng fēi kū。dà jiāo xiāo xiāo fēng rù sōng,bēng yún liè shí yín shuǐ lóng。

xiǎo yán zhá zhá jī nòng zhù,yī shēng liǎng shēng luò huā yǔ。yù zhuàn bù zhuàn tài zì shēng,shàng lín xué yǔ diào chūn yīng。

tiān shēng zhú shēng miào wú jiān,zǐ sāi xián lú dié qiū yàn。qiū yàn chūn yīng sǒu sǒu tí,jǐn suí míng yuè ǎi jīn guī。

yuān yāng jī shàng liú huáng qiè,luò wěi dèng biān zhī jǐn qī。bié yǒu guān shān xiàn chéng quē,fēng chuī bù dào yīn chén jué。

wán shàn cháo cí hàn niǎn ēn,pí pá yè kòng hú tiān yuè。yuè zhōng shuāng chǔ xiǎng líng líng,gū yuán xiào yuè bù kě tīng。

kāi chù zhà yí huā zhí zhú,fàng shí hái zuò yǔ lín líng。lín líng zhí zhú chéng yōu yàn,yōu yàn bù tōng shēng zàn xiē。

dìng yǒu gān cháng wèi xǔ rén,zhǐ zhōng fēi chū lián huā shé。zì yán jié kè shǎo nián chǎng,fú róng chū shuǐ wèi yǒu shuāng。

shí nián xué diào bái líng què,sì hǎi nán féng jīn fèng huáng。jīn xī hé xī shì sān wǔ,yè rú hé qí yè wèi yāng。

qǐng jūn pái huái sān wǔ nòng,qǐng jūn wèi zuò dòng xiāo xíng。wǒ chū hǎo yīn wéi hǎo cǐ,qiāng dí hú jiā kōng guā ěr。

bù xī huáng jīn zhù zi qī,bù yù píng yuán bù mǎi sī。qín shí nòng yù qù bù fǎn,jiē jūn cǐ qū chū yǐ wǎn。

bù xiàn jūn jiā wáng zi yuān,qīng gōng zuò fù wàn rén chuán。bù xiàn jūn jiā wáng zi jìn,yù shēng yī què huā qiān rèn。

xiàn jūn yán sè sài huā hóng,hū xī yī qì tōng xuán fēng。huì xū kòng hè guī gōu lǐng,bù jiào chuī xiāo rù hàn gōng。

作者介绍

邝露

明 · 1604年 - 1650年

明末清初广东南海人,原名瑞露,字湛若。诸生。历游广西、江苏、浙江间,在桂遍历诸土司辖地,悉知其山川风土。唐王立于福州,官中书舍人。永历中,以荐入翰林。清兵破广州,抱古琴绝食死。工诗善书,有《赤雅》、《峤雅》等。

查看全部作品 →