广武吟 邝露 明 穷途酒狂贫阮藉,经过广武长叹息。当时直是无英雄,坐令竖子夸功绩。翩翩画锦怀东徂,相赠咸阳天府都。白登城上僬侥胡,几回胆落闻喑呜。独有新丰与旧沛,黄屋萧疏故人在。酣拥儿童歌四方,千古差称垓下对。 拼音 qióng tú jiǔ kuáng pín ruǎn jí,jīng guò guǎng wǔ zhǎng tàn xī。dāng shí zhí shì wú yīng xióng,zuò lìng shù zi kuā gōng jì。piān piān huà jǐn huái dōng cú,xiāng zèng xián yáng tiān fǔ dōu。bái dēng chéng shàng jiāo jiǎo hú,jǐ huí dǎn luò wén yīn wū。dú yǒu xīn fēng yǔ jiù pèi,huáng wū xiāo shū gù rén zài。hān yōng ér tóng gē sì fāng,qiān gǔ chà chēng gāi xià duì。 作者介绍 邝 邝露 明 · 1604年 - 1650年 明末清初广东南海人,原名瑞露,字湛若。诸生。历游广西、江苏、浙江间,在桂遍历诸土司辖地,悉知其山川风土。唐王立于福州,官中书舍人。永历中,以荐入翰林。清兵破广州,抱古琴绝食死。工诗善书,有《赤雅》、《峤雅》等。 查看全部作品 →