汉家行赠蒋秀才

汉家狗尾专人君,恣睢睥睨吞人群。

王公胁息仰馀唾,满坐不值钱一文。

将军贤者气百倍,裂眦冲冠长啑咳。

侯王错愕心胆落,盈庭首鼠无坚对。

指天画地仗良友,丰屋蔀家甘见沫。

侯自我失何多哀,颍清颍浊胡为哉。

攘臂恨不磔隅虎,坐令廷辩空徘徊。

徘徊吞声目如电,意气无馀掩书卷。

书空折摺口三钳,对酒骂坐心百鍊。

翻思倒柄误太阿,未详雨雪先飞霰。

只道邯郸一符窃,宁期博浪千乘殿。

马角星虹天有错,翻云散雨还乡县。

齐客尽道田文死,卫人不走汲公贱。

高天只影空局蹐,搔首踟蹰视宵练。

宵练煌煌折不开,斗牛之气成风雷。

遥想草玄投閤后,漠家方识子云才。

拼音

hàn jiā gǒu wěi zhuān rén jūn,zì suī pì nì tūn rén qún。

wáng gōng xié xī yǎng yú tuò,mǎn zuò bù zhí qián yī wén。

jiāng jūn xián zhě qì bǎi bèi,liè zì chōng guān zhǎng shà ké。

hóu wáng cuò è xīn dǎn luò,yíng tíng shǒu shǔ wú jiān duì。

zhǐ tiān huà dì zhàng liáng yǒu,fēng wū bù jiā gān jiàn mò。

hóu zì wǒ shī hé duō āi,yǐng qīng yǐng zhuó hú wèi zāi。

rǎng bì hèn bù zhé yú hǔ,zuò lìng tíng biàn kōng pái huái。

pái huái tūn shēng mù rú diàn,yì qì wú yú yǎn shū juǎn。

shū kōng zhé zhé kǒu sān qián,duì jiǔ mà zuò xīn bǎi liàn。

fān sī dào bǐng wù tài ā,wèi xiáng yǔ xuě xiān fēi xiàn。

zhǐ dào hán dān yī fú qiè,níng qī bó làng qiān chéng diàn。

mǎ jiǎo xīng hóng tiān yǒu cuò,fān yún sàn yǔ hái xiāng xiàn。

qí kè jǐn dào tián wén sǐ,wèi rén bù zǒu jí gōng jiàn。

gāo tiān zhǐ yǐng kōng jú jí,sāo shǒu chí chú shì xiāo liàn。

xiāo liàn huáng huáng zhé bù kāi,dòu niú zhī qì chéng fēng léi。

yáo xiǎng cǎo xuán tóu gé hòu,mò jiā fāng shí zi yún cái。

作者介绍

邝露

明 · 1604年 - 1650年

明末清初广东南海人,原名瑞露,字湛若。诸生。历游广西、江苏、浙江间,在桂遍历诸土司辖地,悉知其山川风土。唐王立于福州,官中书舍人。永历中,以荐入翰林。清兵破广州,抱古琴绝食死。工诗善书,有《赤雅》、《峤雅》等。

查看全部作品 →