刓玉歌赠王山人

宝安山人王仲亨,离奇坎砢犹多能。

文心赋手老莫展,乃与怪石争崚嶒。

我闻祖龙得孙枝,卞和拱璧盘双螭。

回鸾古文出李斯,玺郎三绝称最奇。

汉东诸侯楚南将,铜符玉节森相向。

款文灭没形模奇,一出一入参玄匠。

尔来唐宋不足珍,明兴符篆乖古人。

仲亨掘起三百载,半生抱璞仍工贫。

有时得钱但沽酒,蛟螭盘挐入纤手。

昆刀切玉如切泥,飒飒鱼凫会飞走。

五羊少年金错刀,先秦小玺争临摹。

开轩向余质奇字,雅郑于汝分纤毫。

张穆之,周竹郎,沉雄尔雅为君倡。

嗟君高才两相下,往往能兼众所长。

长杨天子幸同文,剞劂何人得似君。

雕龙必重谭天衍,载酒先过扬子云。

拼音

bǎo ān shān rén wáng zhòng hēng,lí qí kǎn kē yóu duō néng。

wén xīn fù shǒu lǎo mò zhǎn,nǎi yǔ guài shí zhēng léng céng。

wǒ wén zǔ lóng dé sūn zhī,biàn hé gǒng bì pán shuāng chī。

huí luán gǔ wén chū lǐ sī,xǐ láng sān jué chēng zuì qí。

hàn dōng zhū hóu chǔ nán jiāng,tóng fú yù jié sēn xiāng xiàng。

kuǎn wén miè méi xíng mó qí,yī chū yī rù cān xuán jiàng。

ěr lái táng sòng bù zú zhēn,míng xīng fú zhuàn guāi gǔ rén。

zhòng hēng jué qǐ sān bǎi zài,bàn shēng bào pú réng gōng pín。

yǒu shí dé qián dàn gū jiǔ,jiāo chī pán ná rù xiān shǒu。

kūn dāo qiè yù rú qiè ní,sà sà yú fú huì fēi zǒu。

wǔ yáng shǎo nián jīn cuò dāo,xiān qín xiǎo xǐ zhēng lín mó。

kāi xuān xiàng yú zhì qí zì,yǎ zhèng yú rǔ fēn xiān háo。

zhāng mù zhī,zhōu zhú láng,chén xióng ěr yǎ wèi jūn chàng。

jiē jūn gāo cái liǎng xiāng xià,wǎng wǎng néng jiān zhòng suǒ zhǎng。

zhǎng yáng tiān zi xìng tóng wén,jī jué hé rén dé shì jūn。

diāo lóng bì zhòng tán tiān yǎn,zài jiǔ xiān guò yáng zi yún。

作者介绍

邝露

明 · 1604年 - 1650年

明末清初广东南海人,原名瑞露,字湛若。诸生。历游广西、江苏、浙江间,在桂遍历诸土司辖地,悉知其山川风土。唐王立于福州,官中书舍人。永历中,以荐入翰林。清兵破广州,抱古琴绝食死。工诗善书,有《赤雅》、《峤雅》等。

查看全部作品 →