赠张穆之

西风落日悬高牙,张郎诗草名剑华。古来神物不易得,令我三复长咨嗟。

嗟君隽手尚沉挚,文心粉绘俱游戏。畴昔穰苴蕴豹韬,不过孙阳写龙骥。

君不见淮阴乞食寄漂母,伍员吹箫向吴市。古来英雄失路多如此,所以任公罢钓归沧州,灵药吾将从不死。

拼音

xī fēng luò rì xuán gāo yá,zhāng láng shī cǎo míng jiàn huá。gǔ lái shén wù bù yì dé,lìng wǒ sān fù zhǎng zī jiē。

jiē jūn juàn shǒu shàng chén zhì,wén xīn fěn huì jù yóu xì。chóu xī ráng jū yùn bào tāo,bù guò sūn yáng xiě lóng jì。

jūn bù jiàn huái yīn qǐ shí jì piāo mǔ,wǔ yuán chuī xiāo xiàng wú shì。gǔ lái yīng xióng shī lù duō rú cǐ,suǒ yǐ rèn gōng bà diào guī cāng zhōu,líng yào wú jiāng cóng bù sǐ。

作者介绍

邝露

明 · 1604年 - 1650年

明末清初广东南海人,原名瑞露,字湛若。诸生。历游广西、江苏、浙江间,在桂遍历诸土司辖地,悉知其山川风土。唐王立于福州,官中书舍人。永历中,以荐入翰林。清兵破广州,抱古琴绝食死。工诗善书,有《赤雅》、《峤雅》等。

查看全部作品 →