寓轩

浮云处空山,飘摇无定时。

人生如转蓬,聚散何能期。

凉风起天末,光景东南驰。

谁知故乡客,良会江之湄。

轩窗一何净,高柳青依依。

新醪散烦襟,蟹螯亦复持。

醉卧光月白,天宇浮涟漪。

鸡鸣上马去,回首成凄其。

寓形复恋□,所愧达士知。

卓哉南华子,千载真吾师。

拼音

fú yún chù kōng shān,piāo yáo wú dìng shí。

rén shēng rú zhuǎn péng,jù sàn hé néng qī。

liáng fēng qǐ tiān mò,guāng jǐng dōng nán chí。

shuí zhī gù xiāng kè,liáng huì jiāng zhī méi。

xuān chuāng yī hé jìng,gāo liǔ qīng yī yī。

xīn láo sàn fán jīn,xiè áo yì fù chí。

zuì wò guāng yuè bái,tiān yǔ fú lián yī。

jī míng shàng mǎ qù,huí shǒu chéng qī qí。

yù xíng fù liàn,suǒ kuì dá shì zhī。

zhuó zāi nán huá zi,qiān zài zhēn wú shī。

作者介绍

刘璟

明 · ? - 1402年

明浙江青田人,字仲璟。刘基子。洪武二十三年拜閤门使,奏事有阙遗者,多所纠正。谷王就封,擢左长史。靖难兵起,随谷王归京师,受命参李景隆军事,兵败,归里。成祖即位,召之,托病不赴,遂被逮至京,下狱自经死。福王时谥刚节。博学知兵,尤深禅学。有《易斋集》、《无隐集》。

查看全部作品 →