老鹞行

相州浮图灭素云,佛徒四散灵光分。有狐绥绥窟其顶,据危布巧张魔军。

公然出入索祭赛,移精屋底惊钗裙。几村月下卷眠席,驱桃鞭棘喧相闻。

平原公子揽游骑,意气四来照天地。翩翩从者五陵豪,手指青松暂留憩。

闻兹肝肠裂秋色,虎豹纵横谁耐得。回看鞲上老愁胡,好去清霜试风力。

愁胡整束尽从容,竦身三跃生刚风。老狐负嵎正眼空,老鹰深目复自雄。

不期侧翅偶失便,霜毛醉舞桃花红。道旁观者色如土,公子生蒙陇西耻。

难忘一战雪曹柯,讵惜千金求郭隗。诘朝载取老鹞来,金眸铁胫非凡才。

一踠四天声鹔鹔,愁云惨淡为之开。心知敌手不易摧,交绥便作旋风回。

长鸣飘然向空去,狂魑笑破呼鹰台。不堪一辱还再辱,三断金鞭仰天哭。

江花片片自飞来,江鸟不飞皆掩目。忽闻群鸦绕相轮,如泣如吊声狺狺。

老狐失惊小狐哭,迷离欲窜无荒榛。未解天公意何者,万人欲去仍旋马。

东方一道如飞龙,无数奇毛蔽天下。横排鹅鹳吹觱栗,杀声欲震长平瓦。

健翮当前索狐战,群握飞沙争扑面。风尘入眼青天昏,霹雳一声沧海变。

自余小怪无烦诛,攒头乱啄充朝裤。但闻腥风万缕污,遗肠尽足餐饥乌。

心感主人再三呼,激烈绸缪当报珠。吾观此鹞智勇俱,不数博浪沙中锤,似曾亲受黄公符。

吁嗟鸟中之丈夫,鸟有丈夫人则无!

拼音

xiāng zhōu fú tú miè sù yún,fú tú sì sàn líng guāng fēn。yǒu hú suí suí kū qí dǐng,jù wēi bù qiǎo zhāng mó jūn。

gōng rán chū rù suǒ jì sài,yí jīng wū dǐ jīng chāi qún。jǐ cūn yuè xià juǎn mián xí,qū táo biān jí xuān xiāng wén。

píng yuán gōng zi lǎn yóu qí,yì qì sì lái zhào tiān dì。piān piān cóng zhě wǔ líng háo,shǒu zhǐ qīng sōng zàn liú qì。

wén zī gān cháng liè qiū sè,hǔ bào zòng héng shuí nài dé。huí kàn gōu shàng lǎo chóu hú,hǎo qù qīng shuāng shì fēng lì。

chóu hú zhěng shù jǐn cóng róng,sǒng shēn sān yuè shēng gāng fēng。lǎo hú fù yú zhèng yǎn kōng,lǎo yīng shēn mù fù zì xióng。

bù qī cè chì ǒu shī biàn,shuāng máo zuì wǔ táo huā hóng。dào páng guān zhě sè rú tǔ,gōng zi shēng méng lǒng xī chǐ。

nán wàng yī zhàn xuě cáo kē,jù xī qiān jīn qiú guō kuí。jí cháo zài qǔ lǎo yào lái,jīn móu tiě jìng fēi fán cái。

yī wǎn sì tiān shēng sù sù,chóu yún cǎn dàn wèi zhī kāi。xīn zhī dí shǒu bù yì cuī,jiāo suí biàn zuò xuán fēng huí。

zhǎng míng piāo rán xiàng kōng qù,kuáng chī xiào pò hū yīng tái。bù kān yī rǔ hái zài rǔ,sān duàn jīn biān yǎng tiān kū。

jiāng huā piàn piàn zì fēi lái,jiāng niǎo bù fēi jiē yǎn mù。hū wén qún yā rào xiāng lún,rú qì rú diào shēng yín yín。

lǎo hú shī jīng xiǎo hú kū,mí lí yù cuàn wú huāng zhēn。wèi jiě tiān gōng yì hé zhě,wàn rén yù qù réng xuán mǎ。

dōng fāng yī dào rú fēi lóng,wú shù qí máo bì tiān xià。héng pái é guàn chuī bì lì,shā shēng yù zhèn zhǎng píng wǎ。

jiàn hé dāng qián suǒ hú zhàn,qún wò fēi shā zhēng pū miàn。fēng chén rù yǎn qīng tiān hūn,pī lì yī shēng cāng hǎi biàn。

zì yú xiǎo guài wú fán zhū,zǎn tóu luàn zhuó chōng cháo kù。dàn wén xīng fēng wàn lǚ wū,yí cháng jǐn zú cān jī wū。

xīn gǎn zhǔ rén zài sān hū,jī liè chóu móu dāng bào zhū。wú guān cǐ yào zhì yǒng jù,bù shù bó làng shā zhōng chuí,shì céng qīn shòu huáng gōng fú。

xū jiē niǎo zhōng zhī zhàng fū,niǎo yǒu zhàng fū rén zé wú!

作者介绍

沈一贯

明 · 1531年 - 1615年

明浙江鄞县人,字肩吾,号龙江。隆庆二年进士。在史馆不肯依附张居正,志节耿介,闻于中朝。万历二十二年,由南京礼部尚书入为东阁大学士,预机务。后首辅赵志皋卒,遂为首辅。于立太子、谏矿税使等,均洽舆情。后对楚宗(武昌宗室抢劫楚王府)、妖书、京察三事,所持态度颇违清议。又与同僚沈鲤不和,欲挤之使去。三十四年,竟与鲤同罢。凡辅政十三年,当国四年,累加至建极殿大学士。卒谥文恭。擅词章,有《敬亭草》、《吴越游稿》等。

查看全部作品 →