挽李司训

诗坛谁复话先登,地下修文注未曾。

玉树照人翻落寞,金声掷地尚鏦铮。

世无好瑟丝弦断,我为知音肺腑崩。

四十心丧齐下泪,夜窗霏雨洒寒灯。

拼音

shī tán shuí fù huà xiān dēng,dì xià xiū wén zhù wèi céng。

yù shù zhào rén fān luò mò,jīn shēng zhì dì shàng cōng zhēng。

shì wú hǎo sè sī xián duàn,wǒ wèi zhī yīn fèi fǔ bēng。

sì shí xīn sàng qí xià lèi,yè chuāng fēi yǔ sǎ hán dēng。

作者介绍

王佐

明 · ? - 1449年

明广东海丰人。永乐中举人。入国子监,以学行闻。擢吏科给事中。器宇凝重,奏对详雅,为宣宗所知,超拜户部侍郎,巡视太仓、临清、德州诸仓积弊。正统七年进尚书,调剂国用,节缩有方。死于土木之变。

查看全部作品 →