观山

看画何如细看山,山之佳处画应难。

数拳苍石怪中怪,一片白云闲又闲。

朵朵野花红插髻,茎茎芳草绿侵颜。

隔林见个扶筇者,疑是神仙采药还。

拼音

kàn huà hé rú xì kàn shān,shān zhī jiā chù huà yīng nán。

shù quán cāng shí guài zhōng guài,yī piàn bái yún xián yòu xián。

duǒ duǒ yě huā hóng chā jì,jīng jīng fāng cǎo lǜ qīn yán。

gé lín jiàn gè fú qióng zhě,yí shì shén xiān cǎi yào hái。

作者介绍

苏葵

明 · ? - ?

明广东顺德人,字伯诚。成化二十三年进士。弘治中以翰林编修升江西提学佥事。性耿介,不谄附权贵。为太监董让陷害,理官欲加之刑。诸生百人拥入扶葵去,事竟得雪。在任增修白鹿书院。官至福建布政使。有《吹剑集》。

查看全部作品 →