出师行

佩金印,拥碧油。谋略迈颇牧,边邮遏虔刘。车声动山岳,马势吞河流。

甲光耀白日,锋刃横霜秋。有如山压卵,执丑歼渠酋。

戒誓同一心,天诛敢停留。此功少不建,实贻汉家羞。

马革裹尸返,永作忠烈俦。狄人轻生心亦雄,挥戈挑战辕门东。

我师进退视鼓节,鼓人捶鼓兵交锋。杀声动地若霹雳,积尸压塞流腥红。

可怜天意不祚汉,六军却堕边尘中。狄人得意猛如虎,椎牛酾酒张威风。

虽无金印悬肘后,不与李陵降虏同。干云壮气凭谁知,踢碎燕然空怨时。

时违命蹇骓不逝,龙韬读尽将何为。君不见青海头,髑髅叠叠如山邱。

又不见赤壁前,天阴鬼哭声溅溅。人生穷达命已安,百战始验封侯难。

凭君莫话麒麟事,话著令人心更酸。

拼音

pèi jīn yìn,yōng bì yóu。móu lüè mài pǒ mù,biān yóu è qián liú。chē shēng dòng shān yuè,mǎ shì tūn hé liú。

jiǎ guāng yào bái rì,fēng rèn héng shuāng qiū。yǒu rú shān yā luǎn,zhí chǒu jiān qú qiú。

jiè shì tóng yī xīn,tiān zhū gǎn tíng liú。cǐ gōng shǎo bù jiàn,shí yí hàn jiā xiū。

mǎ gé guǒ shī fǎn,yǒng zuò zhōng liè chóu。dí rén qīng shēng xīn yì xióng,huī gē tiāo zhàn yuán mén dōng。

wǒ shī jìn tuì shì gǔ jié,gǔ rén chuí gǔ bīng jiāo fēng。shā shēng dòng dì ruò pī lì,jī shī yā sāi liú xīng hóng。

kě lián tiān yì bù zuò hàn,liù jūn què duò biān chén zhōng。dí rén dé yì měng rú hǔ,chuí niú shāi jiǔ zhāng wēi fēng。

suī wú jīn yìn xuán zhǒu hòu,bù yǔ lǐ líng jiàng lǔ tóng。gàn yún zhuàng qì píng shuí zhī,tī suì yàn rán kōng yuàn shí。

shí wéi mìng jiǎn zhuī bù shì,lóng tāo dú jǐn jiāng hé wèi。jūn bù jiàn qīng hǎi tóu,dú lóu dié dié rú shān qiū。

yòu bù jiàn chì bì qián,tiān yīn guǐ kū shēng jiàn jiàn。rén shēng qióng dá mìng yǐ ān,bǎi zhàn shǐ yàn fēng hóu nán。

píng jūn mò huà qí lín shì,huà zhù lìng rén xīn gèng suān。

作者介绍

苏葵

明 · ? - ?

明广东顺德人,字伯诚。成化二十三年进士。弘治中以翰林编修升江西提学佥事。性耿介,不谄附权贵。为太监董让陷害,理官欲加之刑。诸生百人拥入扶葵去,事竟得雪。在任增修白鹿书院。官至福建布政使。有《吹剑集》。

查看全部作品 →