雪夜饮黄门李克昭第以阄马较胜负约以五败者兼罚诗一首用以塞命

雪花满地狐裘轻,美人不来门昼扃。

欲起坡公试白战,拥炉谩作虫吟声。

敲门何处青衣至,口传谏议邀宾意。

会中云有秋官郎,三人并是同年契。

忻然揽辔登膺门,马下两阶宾主欢。

诙谐不俚春风溢,射覆传觞忘夜寒。

一时败北谁最多,苍髯具史颜先酡。

举觥至五罚佳句,佳句不成将奈何。

李杜笑人千古下,奚奴又报三更罢。

一天飞雪尚漫漫,比置雪中旋我马。

入坐焚膏招祝融,砚池勺水藏蛟龙。

翻涛叠浪墨云闪,造化顿在霜毫中。

眼前万事嗟悠悠,谁解阳春白雪讴。

敲推莫怪吾才劣,贾岛一吟双泪流。

十年胶漆君怜我,或者见诗轻许可。

能容鱼目混明珠,后饮何妨吾再输。

拼音

xuě huā mǎn dì hú qiú qīng,měi rén bù lái mén zhòu jiōng。

yù qǐ pō gōng shì bái zhàn,yōng lú mán zuò chóng yín shēng。

qiāo mén hé chù qīng yī zhì,kǒu chuán jiàn yì yāo bīn yì。

huì zhōng yún yǒu qiū guān láng,sān rén bìng shì tóng nián qì。

xīn rán lǎn pèi dēng yīng mén,mǎ xià liǎng jiē bīn zhǔ huān。

huī xié bù lǐ chūn fēng yì,shè fù chuán shāng wàng yè hán。

yī shí bài běi shuí zuì duō,cāng rán jù shǐ yán xiān tuó。

jǔ gōng zhì wǔ fá jiā jù,jiā jù bù chéng jiāng nài hé。

lǐ dù xiào rén qiān gǔ xià,xī nú yòu bào sān gèng bà。

yī tiān fēi xuě shàng màn màn,bǐ zhì xuě zhōng xuán wǒ mǎ。

rù zuò fén gāo zhāo zhù róng,yàn chí sháo shuǐ cáng jiāo lóng。

fān tāo dié làng mò yún shǎn,zào huà dùn zài shuāng háo zhōng。

yǎn qián wàn shì jiē yōu yōu,shuí jiě yáng chūn bái xuě ōu。

qiāo tuī mò guài wú cái liè,jiǎ dǎo yī yín shuāng lèi liú。

shí nián jiāo qī jūn lián wǒ,huò zhě jiàn shī qīng xǔ kě。

néng róng yú mù hùn míng zhū,hòu yǐn hé fáng wú zài shū。

作者介绍

苏葵

明 · ? - ?

明广东顺德人,字伯诚。成化二十三年进士。弘治中以翰林编修升江西提学佥事。性耿介,不谄附权贵。为太监董让陷害,理官欲加之刑。诸生百人拥入扶葵去,事竟得雪。在任增修白鹿书院。官至福建布政使。有《吹剑集》。

查看全部作品 →