度庾关 苏葵 明 庾关前,庾关后,马蹄蹩躠行人瘦。寒梅树老不开花,怪石岩深有虚窦。我曾掉鞅从关右,十年不归路如旧。不应双鬓渐苍浪,愧见山灵行逗遛。关路险,关路艰,盘旋百折青云间。曲江祠庙官道左,流泉漱石声潺潺。游人过日公莫笑,鼎鼐勋名今古难。 拼音 yǔ guān qián,yǔ guān hòu,mǎ tí bié sǎ xíng rén shòu。hán méi shù lǎo bù kāi huā,guài shí yán shēn yǒu xū dòu。wǒ céng diào yāng cóng guān yòu,shí nián bù guī lù rú jiù。bù yīng shuāng bìn jiàn cāng làng,kuì jiàn shān líng xíng dòu liú。guān lù xiǎn,guān lù jiān,pán xuán bǎi zhé qīng yún jiān。qū jiāng cí miào guān dào zuǒ,liú quán shù shí shēng chán chán。yóu rén guò rì gōng mò xiào,dǐng nài xūn míng jīn gǔ nán。 作者介绍 苏 苏葵 明 · ? - ? 明广东顺德人,字伯诚。成化二十三年进士。弘治中以翰林编修升江西提学佥事。性耿介,不谄附权贵。为太监董让陷害,理官欲加之刑。诸生百人拥入扶葵去,事竟得雪。在任增修白鹿书院。官至福建布政使。有《吹剑集》。 查看全部作品 →