自遣

十年学剑无曹蔗,梦里风雷虚叱咤。

勋业黄金鍊不成,衣冠尘土从容涴。

一饭焉能忽履冰,老缚乌兔功不暇。

绝尘瞠后羲和催,补天无功女娲诧。

樗驽揣分更何求,山野钟怀非索价。

几时自置丘壑中,此日惭渠鱼鸟下。

从教騕袅霜蹄轻,崦嵫失光终税驾。

舍旁先有苏君田,归倚犁锄观䆉稏。

拼音

shí nián xué jiàn wú cáo zhè,mèng lǐ fēng léi xū chì zhà。

xūn yè huáng jīn liàn bù chéng,yī guān chén tǔ cóng róng wò。

yī fàn yān néng hū lǚ bīng,lǎo fù wū tù gōng bù xiá。

jué chén chēng hòu xī hé cuī,bǔ tiān wú gōng nǚ wā chà。

chū nú chuāi fēn gèng hé qiú,shān yě zhōng huái fēi suǒ jià。

jǐ shí zì zhì qiū hè zhōng,cǐ rì cán qú yú niǎo xià。

cóng jiào yǎo niǎo shuāng tí qīng,yān zī shī guāng zhōng shuì jià。

shě páng xiān yǒu sū jūn tián,guī yǐ lí chú guān bà yà。

作者介绍

苏葵

明 · ? - ?

明广东顺德人,字伯诚。成化二十三年进士。弘治中以翰林编修升江西提学佥事。性耿介,不谄附权贵。为太监董让陷害,理官欲加之刑。诸生百人拥入扶葵去,事竟得雪。在任增修白鹿书院。官至福建布政使。有《吹剑集》。

查看全部作品 →