夜泊小孤港口为山灵解嘲

彭蠡矶头浪花息,锦缆维舟西日夕。

拥裘高卧芦花旁,夜半满江良月色。

梦飞直上山之巅,两两山神来向言。

咄嗟世事尽讹误,鲁鱼亥豕轻相传。

自陈屹立宫亭中,独膺吴楚狂澜汹。

四无峦阜助形势,大孤小孤名所从。

俗人谩骋雌黄舌,辄以姑称相戏亵。

更将澎浪作彭郎,婚媾鄙猥成桀黠。

鞋山岂是吾遗踪,五老岂是持柯翁。

凭君为正千载谬,报君满幅蒲帆风。

觉来索火然银烛,小棹湖心分鸭绿。

夜静谁人可与言,招集台前旧心腹。

管城子,即墨侯,松卿楮叟争宣猷。

并功辨白梦中事,戮力澡雪山灵羞。

诗成飒飒凉飙起,远送牙樯二千里。

回浇卮酒慰山灵,从今不愧中濡水。

拼音

péng lí jī tóu làng huā xī,jǐn lǎn wéi zhōu xī rì xī。

yōng qiú gāo wò lú huā páng,yè bàn mǎn jiāng liáng yuè sè。

mèng fēi zhí shàng shān zhī diān,liǎng liǎng shān shén lái xiàng yán。

duō jiē shì shì jǐn é wù,lǔ yú hài shǐ qīng xiāng chuán。

zì chén yì lì gōng tíng zhōng,dú yīng wú chǔ kuáng lán xiōng。

sì wú luán fù zhù xíng shì,dà gū xiǎo gū míng suǒ cóng。

sú rén mán chěng cí huáng shé,zhé yǐ gū chēng xiāng xì xiè。

gèng jiāng pēng làng zuò péng láng,hūn gòu bǐ wěi chéng jié xiá。

xié shān qǐ shì wú yí zōng,wǔ lǎo qǐ shì chí kē wēng。

píng jūn wèi zhèng qiān zài miù,bào jūn mǎn fú pú fān fēng。

jué lái suǒ huǒ rán yín zhú,xiǎo zhào hú xīn fēn yā lǜ。

yè jìng shuí rén kě yǔ yán,zhāo jí tái qián jiù xīn fù。

guǎn chéng zi,jí mò hóu,sōng qīng chǔ sǒu zhēng xuān yóu。

bìng gōng biàn bái mèng zhōng shì,lù lì zǎo xuě shān líng xiū。

shī chéng sà sà liáng biāo qǐ,yuǎn sòng yá qiáng èr qiān lǐ。

huí jiāo zhī jiǔ wèi shān líng,cóng jīn bù kuì zhōng rú shuǐ。

作者介绍

苏葵

明 · ? - ?

明广东顺德人,字伯诚。成化二十三年进士。弘治中以翰林编修升江西提学佥事。性耿介,不谄附权贵。为太监董让陷害,理官欲加之刑。诸生百人拥入扶葵去,事竟得雪。在任增修白鹿书院。官至福建布政使。有《吹剑集》。

查看全部作品 →