辛酉孟春奉命入蜀道出鄱湖寄别匡庐五老

我曾戴笠山之前,杖藜拄破芝畦烟。

看花酌酒旦复暮,寻诗据石听流泉。

玄猿戏剧挂危树,白鹤翩翻来半天。

仙坛僧宇隐空翠,隔竹鸟声如管弦。

有时酣倚涧畔松,支颐仰面观芙蓉。

乱云散后雨新洗,秀色一峰奇一峰。

有时攀蹑烟云外,俯瞰孤飞黄鹄背。

沧溟东尽见蓬莱,极目更无山障碍。

兴阑反我文会堂,青衫济济皆琳琅。

执经问难语道德,次及政务兼文章。

寻常越月一再来,山灵勾引无推排。

可怜未结丘壑愿,别我半年真怅怀。

如今风送宫亭舸,五老依依如候我。

津头先遣雪禽迎,峰巅不许苍烟锁。

可堪行客谩匆匆,夕阳回首青山空。

岂无携酒绍佳赏,谁如咋指昌黎翁。

苔青藓碧应重重,旧游踪迹休深封。

题诗略与山灵道,别思尽在难言中。

拼音

wǒ céng dài lì shān zhī qián,zhàng lí zhǔ pò zhī qí yān。

kàn huā zhuó jiǔ dàn fù mù,xún shī jù shí tīng liú quán。

xuán yuán xì jù guà wēi shù,bái hè piān fān lái bàn tiān。

xiān tán sēng yǔ yǐn kōng cuì,gé zhú niǎo shēng rú guǎn xián。

yǒu shí hān yǐ jiàn pàn sōng,zhī yí yǎng miàn guān fú róng。

luàn yún sàn hòu yǔ xīn xǐ,xiù sè yī fēng qí yī fēng。

yǒu shí pān niè yān yún wài,fǔ kàn gū fēi huáng gǔ bèi。

cāng míng dōng jǐn jiàn péng lái,jí mù gèng wú shān zhàng ài。

xīng lán fǎn wǒ wén huì táng,qīng shān jì jì jiē lín láng。

zhí jīng wèn nán yǔ dào dé,cì jí zhèng wù jiān wén zhāng。

xún cháng yuè yuè yī zài lái,shān líng gōu yǐn wú tuī pái。

kě lián wèi jié qiū hè yuàn,bié wǒ bàn nián zhēn chàng huái。

rú jīn fēng sòng gōng tíng gě,wǔ lǎo yī yī rú hòu wǒ。

jīn tóu xiān qiǎn xuě qín yíng,fēng diān bù xǔ cāng yān suǒ。

kě kān xíng kè mán cōng cōng,xī yáng huí shǒu qīng shān kōng。

qǐ wú xié jiǔ shào jiā shǎng,shuí rú zǎ zhǐ chāng lí wēng。

tái qīng xiǎn bì yīng zhòng zhòng,jiù yóu zōng jì xiū shēn fēng。

tí shī lüè yǔ shān líng dào,bié sī jǐn zài nán yán zhōng。

作者介绍

苏葵

明 · ? - ?

明广东顺德人,字伯诚。成化二十三年进士。弘治中以翰林编修升江西提学佥事。性耿介,不谄附权贵。为太监董让陷害,理官欲加之刑。诸生百人拥入扶葵去,事竟得雪。在任增修白鹿书院。官至福建布政使。有《吹剑集》。

查看全部作品 →