过剑阁

剑阁兮雄哉,根盘逦迤而崔嵬。铁城井路数百里,中有一道如门开。

峰峦峭利真如剑,锋锷棱棱起光焰。乾坤炉冶运神功,世上龙泉何足羡。

昔年欲斩曹瞒首,司马将军敛兵走。那堪后主误倒持,剑藏锋兮关不守。

如今四海一家时,关门不闭行无讥。朝朝暮暮人不绝,但见苍崖翠壁相交辉。

我来正值天日霁,徙倚关门望形势。潼关谩道天下险,未必能如此关最。

此关险,诚可畏,巀嵲嵚岩路如带。星辰可摘崖壑幽,山魈股栗猿垂涕。

山君与王虺,时复恣吞噬。嗟尔行人兮,胡为冒危厉。

行人此来将为何,甘心名利忘奔波。英雄自古今谁在,空馀山色高嵯峨。

君不见钟士秀,又不见郭崇韬,入关烈烈挥旌旄。

勋名未就身已碎,焉知万事如秋毫。发浩歌,有馀响。

歌声激,无人赏。怒来欲挟力士捶,捶碎此山路如掌。

拼音

jiàn gé xī xióng zāi,gēn pán lǐ yí ér cuī wéi。tiě chéng jǐng lù shù bǎi lǐ,zhōng yǒu yī dào rú mén kāi。

fēng luán qiào lì zhēn rú jiàn,fēng è léng léng qǐ guāng yàn。qián kūn lú yě yùn shén gōng,shì shàng lóng quán hé zú xiàn。

xī nián yù zhǎn cáo mán shǒu,sī mǎ jiāng jūn liǎn bīng zǒu。nà kān hòu zhǔ wù dào chí,jiàn cáng fēng xī guān bù shǒu。

rú jīn sì hǎi yī jiā shí,guān mén bù bì xíng wú jī。cháo cháo mù mù rén bù jué,dàn jiàn cāng yá cuì bì xiāng jiāo huī。

wǒ lái zhèng zhí tiān rì jì,xǐ yǐ guān mén wàng xíng shì。tóng guān mán dào tiān xià xiǎn,wèi bì néng rú cǐ guān zuì。

cǐ guān xiǎn,chéng kě wèi,jié niè qīn yán lù rú dài。xīng chén kě zhāi yá hè yōu,shān xiāo gǔ lì yuán chuí tì。

shān jūn yǔ wáng huī,shí fù zì tūn shì。jiē ěr xíng rén xī,hú wèi mào wēi lì。

xíng rén cǐ lái jiāng wèi hé,gān xīn míng lì wàng bēn bō。yīng xióng zì gǔ jīn shuí zài,kōng yú shān sè gāo cuó é。

jūn bù jiàn zhōng shì xiù,yòu bù jiàn guō chóng tāo,rù guān liè liè huī jīng máo。

xūn míng wèi jiù shēn yǐ suì,yān zhī wàn shì rú qiū háo。fā hào gē,yǒu yú xiǎng。

gē shēng jī,wú rén shǎng。nù lái yù xié lì shì chuí,chuí suì cǐ shān lù rú zhǎng。

作者介绍

苏葵

明 · ? - ?

明广东顺德人,字伯诚。成化二十三年进士。弘治中以翰林编修升江西提学佥事。性耿介,不谄附权贵。为太监董让陷害,理官欲加之刑。诸生百人拥入扶葵去,事竟得雪。在任增修白鹿书院。官至福建布政使。有《吹剑集》。

查看全部作品 →