出塞二首

夜出汉家城,朝来塞上行。

黄金短匕首,白马缦胡缨。

瀚海惊传檄,燕山暗住兵。

妖狐冲队立,燐火隔原明。

柳拂辕门曙,旗翻朔雨晴。

笑谈开俎豆,陈列走蛟鲸。

帐底铙歌起,军中杀气横。

宁知谢州簿,犹是一书生。

拼音

yè chū hàn jiā chéng,cháo lái sāi shàng xíng。

huáng jīn duǎn bǐ shǒu,bái mǎ màn hú yīng。

hàn hǎi jīng chuán xí,yàn shān àn zhù bīng。

yāo hú chōng duì lì,lín huǒ gé yuán míng。

liǔ fú yuán mén shǔ,qí fān shuò yǔ qíng。

xiào tán kāi zǔ dòu,chén liè zǒu jiāo jīng。

zhàng dǐ náo gē qǐ,jūn zhōng shā qì héng。

níng zhī xiè zhōu bù,yóu shì yī shū shēng。

作者介绍

孙一元

明 · 1484年 - 1520年

明人,自称关中(今陕西)人,字太初,自号太白山人。风仪秀朗,踪迹奇诘,乌巾白帢,铁笛鹤瓢,遍游名胜,足迹半天下。善为诗,正德间僦居长兴吴珫家,与刘麟、陆昆、龙霓、吴珫结社倡和,称苕溪五隐。有《太白山人稿》。

查看全部作品 →