赠殷近夫靖江二十韵

霄汉瞻多士,君才滞一方。

青袍走吏卒,白马照江乡。

学与前贤翼,名应后辈光。

文锋膏鸊鹈,政理卧桁杨。

吴楚疮痍地,乾坤战伐场。

孤城危此日,哀笛动清商。

万里忧南服,群凶睨海疆。

轒辒防破取,号令极飞扬。

涕为黎元堕,心应末俗伤。

风云看变合,形胜认低昂。

谋食同鸡鹜,危身破犬羊。

农间留武备,帝上演天潢。

丧乱哀孙楚,宾朋忆郑庄。

独怜清咏苦,每爱剧谈长。

去国烟云异,故园橘柚荒。

土风犹未习,水味只新尝。

鸟尽沧波阔,天低落日黄。

子情惟浩荡,吾志正悲凉。

岁晏舟樯阙,途穷菉葹芳。

犹怀西北念,梦寐耿难忘。

拼音

xiāo hàn zhān duō shì,jūn cái zhì yī fāng。

qīng páo zǒu lì zú,bái mǎ zhào jiāng xiāng。

xué yǔ qián xián yì,míng yīng hòu bèi guāng。

wén fēng gāo pì tí,zhèng lǐ wò héng yáng。

wú chǔ chuāng yí dì,qián kūn zhàn fá chǎng。

gū chéng wēi cǐ rì,āi dí dòng qīng shāng。

wàn lǐ yōu nán fú,qún xiōng nì hǎi jiāng。

fén wēn fáng pò qǔ,hào lìng jí fēi yáng。

tì wèi lí yuán duò,xīn yīng mò sú shāng。

fēng yún kàn biàn hé,xíng shèng rèn dī áng。

móu shí tóng jī wù,wēi shēn pò quǎn yáng。

nóng jiān liú wǔ bèi,dì shàng yǎn tiān huáng。

sàng luàn āi sūn chǔ,bīn péng yì zhèng zhuāng。

dú lián qīng yǒng kǔ,měi ài jù tán zhǎng。

qù guó yān yún yì,gù yuán jú yòu huāng。

tǔ fēng yóu wèi xí,shuǐ wèi zhǐ xīn cháng。

niǎo jǐn cāng bō kuò,tiān dī luò rì huáng。

zi qíng wéi hào dàng,wú zhì zhèng bēi liáng。

suì yàn zhōu qiáng quē,tú qióng lù shī fāng。

yóu huái xī běi niàn,mèng mèi gěng nán wàng。

作者介绍

孙一元

明 · 1484年 - 1520年

明人,自称关中(今陕西)人,字太初,自号太白山人。风仪秀朗,踪迹奇诘,乌巾白帢,铁笛鹤瓢,遍游名胜,足迹半天下。善为诗,正德间僦居长兴吴珫家,与刘麟、陆昆、龙霓、吴珫结社倡和,称苕溪五隐。有《太白山人稿》。

查看全部作品 →