田园卜居

明时有遗逸,学稼老田园。

荷锸云千顷,归耕月满村。

郊原随步屧,田父共开樽。

引水蔬成亩,编篱花映门。

竹边行鸟雀,桑下散鸡豚。

晴日行看稼,白头坐弄孙。

年丰占木德,春到验梅根。

农事时相较,岁功日自论。

徵科吏未扰,耕凿俗相敦。

看结田神社,蹋歌笑语温。

拼音

míng shí yǒu yí yì,xué jià lǎo tián yuán。

hé chā yún qiān qǐng,guī gēng yuè mǎn cūn。

jiāo yuán suí bù xiè,tián fù gòng kāi zūn。

yǐn shuǐ shū chéng mǔ,biān lí huā yìng mén。

zhú biān xíng niǎo què,sāng xià sàn jī tún。

qíng rì xíng kàn jià,bái tóu zuò nòng sūn。

nián fēng zhàn mù dé,chūn dào yàn méi gēn。

nóng shì shí xiāng jiào,suì gōng rì zì lùn。

zhēng kē lì wèi rǎo,gēng záo sú xiāng dūn。

kàn jié tián shén shè,tà gē xiào yǔ wēn。

作者介绍

孙一元

明 · 1484年 - 1520年

明人,自称关中(今陕西)人,字太初,自号太白山人。风仪秀朗,踪迹奇诘,乌巾白帢,铁笛鹤瓢,遍游名胜,足迹半天下。善为诗,正德间僦居长兴吴珫家,与刘麟、陆昆、龙霓、吴珫结社倡和,称苕溪五隐。有《太白山人稿》。

查看全部作品 →