江上逢春感兴

严雪散寒雨,坚冰开积霃。

青阳变修条,东风回旧林。

节物感孤志,连翩春江浔。

椒花远自媚,清尊强费斟。

十年一被褐,百回结尘襟。

岂无乡关念,所愧国士心。

开匣抚神物,床头流泉音。

冥运诚崄巇,履兹思何深。

不徒一朝奋,要在万物任。

清诗继绝响,聊此抱膝吟。

拼音

yán xuě sàn hán yǔ,jiān bīng kāi jī chén。

qīng yáng biàn xiū tiáo,dōng fēng huí jiù lín。

jié wù gǎn gū zhì,lián piān chūn jiāng xún。

jiāo huā yuǎn zì mèi,qīng zūn qiáng fèi zhēn。

shí nián yī bèi hè,bǎi huí jié chén jīn。

qǐ wú xiāng guān niàn,suǒ kuì guó shì xīn。

kāi xiá fǔ shén wù,chuáng tóu liú quán yīn。

míng yùn chéng xiǎn xī,lǚ zī sī hé shēn。

bù tú yī cháo fèn,yào zài wàn wù rèn。

qīng shī jì jué xiǎng,liáo cǐ bào xī yín。

作者介绍

孙一元

明 · 1484年 - 1520年

明人,自称关中(今陕西)人,字太初,自号太白山人。风仪秀朗,踪迹奇诘,乌巾白帢,铁笛鹤瓢,遍游名胜,足迹半天下。善为诗,正德间僦居长兴吴珫家,与刘麟、陆昆、龙霓、吴珫结社倡和,称苕溪五隐。有《太白山人稿》。

查看全部作品 →