远游

海水照髯影,天风吹角巾。

早年负奇好,五岳散闲身。

日观倚高寒,车箱梦犹真。

一笑谢尘世,采药青涧滨。

偶来不解事,长句惊四垠。

几年闻格斗,中原白骨新。

山鬼夜啼血,层云愁高旻。

青凤叫孤月,茫茫鼎湖春。

攀髯不可得,终岁泣遗臣。

拼音

hǎi shuǐ zhào rán yǐng,tiān fēng chuī jiǎo jīn。

zǎo nián fù qí hǎo,wǔ yuè sàn xián shēn。

rì guān yǐ gāo hán,chē xiāng mèng yóu zhēn。

yī xiào xiè chén shì,cǎi yào qīng jiàn bīn。

ǒu lái bù jiě shì,zhǎng jù jīng sì yín。

jǐ nián wén gé dòu,zhōng yuán bái gǔ xīn。

shān guǐ yè tí xuè,céng yún chóu gāo mín。

qīng fèng jiào gū yuè,máng máng dǐng hú chūn。

pān rán bù kě dé,zhōng suì qì yí chén。

作者介绍

孙一元

明 · 1484年 - 1520年

明人,自称关中(今陕西)人,字太初,自号太白山人。风仪秀朗,踪迹奇诘,乌巾白帢,铁笛鹤瓢,遍游名胜,足迹半天下。善为诗,正德间僦居长兴吴珫家,与刘麟、陆昆、龙霓、吴珫结社倡和,称苕溪五隐。有《太白山人稿》。

查看全部作品 →