山中石菖蒲雨过忽开九花喜而尽采食之

山中一雨凉,窗前晓气清。

菖歜忽开花,一叶冒九英。

文石带浅碧,照我几簟明。

尝读古仙传,此草天之精。

出有灵物护,时见云气成。

上帝怜我苦,服之令长生。

玉杯收玄露,采花浮轻盈。

但觉五情好,旋茹毛骨轻。

便当谢人世,去去东蓬瀛。

拼音

shān zhōng yī yǔ liáng,chuāng qián xiǎo qì qīng。

chāng chù hū kāi huā,yī yè mào jiǔ yīng。

wén shí dài qiǎn bì,zhào wǒ jǐ diàn míng。

cháng dú gǔ xiān chuán,cǐ cǎo tiān zhī jīng。

chū yǒu líng wù hù,shí jiàn yún qì chéng。

shàng dì lián wǒ kǔ,fú zhī lìng zhǎng shēng。

yù bēi shōu xuán lù,cǎi huā fú qīng yíng。

dàn jué wǔ qíng hǎo,xuán rú máo gǔ qīng。

biàn dāng xiè rén shì,qù qù dōng péng yíng。

作者介绍

孙一元

明 · 1484年 - 1520年

明人,自称关中(今陕西)人,字太初,自号太白山人。风仪秀朗,踪迹奇诘,乌巾白帢,铁笛鹤瓢,遍游名胜,足迹半天下。善为诗,正德间僦居长兴吴珫家,与刘麟、陆昆、龙霓、吴珫结社倡和,称苕溪五隐。有《太白山人稿》。

查看全部作品 →