江上送殷近夫奉母东归

春色满汀洲,沙晴鸂䳵游。

故人别我去,回首江之陬。

半月届水宿,挂帆风力柔。

芳蘅弄遥碧,闲云澹不收。

远见蒜山月,晚泊琼花洲。

推篷慈颜喜,得鱼沙市头。

人生会有别,欢聚不知忧。

平明望齐鲁,乘流发棹讴。

拼音

chūn sè mǎn tīng zhōu,shā qíng xī chì yóu。

gù rén bié wǒ qù,huí shǒu jiāng zhī zōu。

bàn yuè jiè shuǐ sù,guà fān fēng lì róu。

fāng héng nòng yáo bì,xián yún dàn bù shōu。

yuǎn jiàn suàn shān yuè,wǎn pō qióng huā zhōu。

tuī péng cí yán xǐ,dé yú shā shì tóu。

rén shēng huì yǒu bié,huān jù bù zhī yōu。

píng míng wàng qí lǔ,chéng liú fā zhào ōu。

作者介绍

孙一元

明 · 1484年 - 1520年

明人,自称关中(今陕西)人,字太初,自号太白山人。风仪秀朗,踪迹奇诘,乌巾白帢,铁笛鹤瓢,遍游名胜,足迹半天下。善为诗,正德间僦居长兴吴珫家,与刘麟、陆昆、龙霓、吴珫结社倡和,称苕溪五隐。有《太白山人稿》。

查看全部作品 →