黄山歌赠戴仲良

吾闻黄山三十六峰青插天,悬厓峭壁万丈飞流泉。

古松盘壑风吼地,苍藤翠茑白日生云烟。奇石媚幽独,小芝红欲然。

若有人兮山之巅,烹霞炼石元化旋。宇宙入手春无边,有时黄鹤鸣翩跹。

且吹玉笛桃花前,月明相约讲重玄。我来手持青苔篇,龙汉之秘心相传,洞中一笑三千年。

拼音

wú wén huáng shān sān shí liù fēng qīng chā tiān,xuán yá qiào bì wàn zhàng fēi liú quán。

gǔ sōng pán hè fēng hǒu dì,cāng téng cuì niǎo bái rì shēng yún yān。qí shí mèi yōu dú,xiǎo zhī hóng yù rán。

ruò yǒu rén xī shān zhī diān,pēng xiá liàn shí yuán huà xuán。yǔ zhòu rù shǒu chūn wú biān,yǒu shí huáng hè míng piān xiān。

qiě chuī yù dí táo huā qián,yuè míng xiāng yuē jiǎng zhòng xuán。wǒ lái shǒu chí qīng tái piān,lóng hàn zhī mì xīn xiāng chuán,dòng zhōng yī xiào sān qiān nián。

作者介绍

孙一元

明 · 1484年 - 1520年

明人,自称关中(今陕西)人,字太初,自号太白山人。风仪秀朗,踪迹奇诘,乌巾白帢,铁笛鹤瓢,遍游名胜,足迹半天下。善为诗,正德间僦居长兴吴珫家,与刘麟、陆昆、龙霓、吴珫结社倡和,称苕溪五隐。有《太白山人稿》。

查看全部作品 →