题张玲画四时花

张子写生人叹嗟,解衣停笔思盘拿。

金盂倒汁墨痕斜,挽回物力春豪奢。

风前脉脉牡丹芽,小草濈濈争含葩。

夏榴秋蕖取次花,四时会有重帏遮。

不教飞泊委泥沙,请子更写古松枒。

清阴盘据山人家,石鼎煮苓延岁华。

拼音

zhāng zi xiě shēng rén tàn jiē,jiě yī tíng bǐ sī pán ná。

jīn yú dào zhī mò hén xié,wǎn huí wù lì chūn háo shē。

fēng qián mài mài mǔ dān yá,xiǎo cǎo jí jí zhēng hán pā。

xià liú qiū qú qǔ cì huā,sì shí huì yǒu zhòng wéi zhē。

bù jiào fēi pō wěi ní shā,qǐng zi gèng xiě gǔ sōng yā。

qīng yīn pán jù shān rén jiā,shí dǐng zhǔ líng yán suì huá。

作者介绍

孙一元

明 · 1484年 - 1520年

明人,自称关中(今陕西)人,字太初,自号太白山人。风仪秀朗,踪迹奇诘,乌巾白帢,铁笛鹤瓢,遍游名胜,足迹半天下。善为诗,正德间僦居长兴吴珫家,与刘麟、陆昆、龙霓、吴珫结社倡和,称苕溪五隐。有《太白山人稿》。

查看全部作品 →