览鉴

怕将明镜照衰颜,一照衰颜一惘然。

尺颈渐长如瘦鹤,半头尽秃似枯禅。

道逢远客疑非我,人困沉疴却是天。

独有光明心一点,不随容貌变初年。

拼音

pà jiāng míng jìng zhào shuāi yán,yī zhào shuāi yán yī wǎng rán。

chǐ jǐng jiàn zhǎng rú shòu hè,bàn tóu jǐn tū shì kū chán。

dào féng yuǎn kè yí fēi wǒ,rén kùn chén kē què shì tiān。

dú yǒu guāng míng xīn yī diǎn,bù suí róng mào biàn chū nián。

作者介绍

郑文康

明 · 1413年 - 1465年

明苏州府昆山人,字时乂,号介庵。正统十三年进士。观政大理寺,寻因疾归。父母相继亡故后,绝意仕进,专心经史。好为诗文。有《平桥集》。

查看全部作品 →