承恩颂

君恩重如山,又若海水深。臣躯等一羽,承之讵能任。

薄才误蒙收任使,三载微劳何足齿。玉音颁赐过褒嘉,上及双亲下妻子。

恩从天上降,明同日月光。幽明思报苦无策,但祝圣寿齐天长。

更愿儿与孙,尽为犬与马。为犬守宫墙,为马清塞野。

边尘不动内廷安,方遂区区感恩者。

拼音

jūn ēn zhòng rú shān,yòu ruò hǎi shuǐ shēn。chén qū děng yī yǔ,chéng zhī jù néng rèn。

báo cái wù méng shōu rèn shǐ,sān zài wēi láo hé zú chǐ。yù yīn bān cì guò bāo jiā,shàng jí shuāng qīn xià qī zi。

ēn cóng tiān shàng jiàng,míng tóng rì yuè guāng。yōu míng sī bào kǔ wú cè,dàn zhù shèng shòu qí tiān zhǎng。

gèng yuàn ér yǔ sūn,jǐn wèi quǎn yǔ mǎ。wèi quǎn shǒu gōng qiáng,wèi mǎ qīng sāi yě。

biān chén bù dòng nèi tíng ān,fāng suì qū qū gǎn ēn zhě。

作者介绍

郑文康

明 · 1413年 - 1465年

明苏州府昆山人,字时乂,号介庵。正统十三年进士。观政大理寺,寻因疾归。父母相继亡故后,绝意仕进,专心经史。好为诗文。有《平桥集》。

查看全部作品 →