新婚别

人情浓交始,况两俱少年。

席同七尺躯,卺合百年缘。

尊嫜景临暮,双双坐堂前。

看我两人拜,一笑开春筵。

一生无契阔,誓如金石坚。

岂知命途舛,兵火三更颠。

见我颜色好,黑索苦相牵。

一步一下锤,迫我度山巅。

丈夫不忍舍,弃死走山缠。

又怕刀鎗凶,远号尽一言。

此情难话了,瞑瞑东方天。

满目太平世,干戈何惨然。

人生情难制,矧乃并头莲。

本是天生合,今为人事迁。

此身虽去去,心内苦邅邅。

若得数年好,此念亦少捐。

不惜为君死,痴图后会还。

半璧初生月,何夜重团圆。

拼音

rén qíng nóng jiāo shǐ,kuàng liǎng jù shǎo nián。

xí tóng qī chǐ qū,jǐn hé bǎi nián yuán。

zūn zhāng jǐng lín mù,shuāng shuāng zuò táng qián。

kàn wǒ liǎng rén bài,yī xiào kāi chūn yán。

yī shēng wú qì kuò,shì rú jīn shí jiān。

qǐ zhī mìng tú chuǎn,bīng huǒ sān gèng diān。

jiàn wǒ yán sè hǎo,hēi suǒ kǔ xiāng qiān。

yī bù yī xià chuí,pò wǒ dù shān diān。

zhàng fū bù rěn shě,qì sǐ zǒu shān chán。

yòu pà dāo qiāng xiōng,yuǎn hào jǐn yī yán。

cǐ qíng nán huà le,míng míng dōng fāng tiān。

mǎn mù tài píng shì,gàn gē hé cǎn rán。

rén shēng qíng nán zhì,shěn nǎi bìng tóu lián。

běn shì tiān shēng hé,jīn wèi rén shì qiān。

cǐ shēn suī qù qù,xīn nèi kǔ zhān zhān。

ruò dé shù nián hǎo,cǐ niàn yì shǎo juān。

bù xī wèi jūn sǐ,chī tú hòu huì hái。

bàn bì chū shēng yuè,hé yè zhòng tuán yuán。

作者介绍

唐秩

明 · ? - ?

唐秩,字水竹,号存吾。冑次子。为诸生时,异人授以道书,尤精符篆。会明世宗招方士,至京,授官博士,召入紫霄宫,号为“仙师”。隆庆初归,卒于淮安。有《海天孤鹤集》。清康熙《琼山县志》卷九有传。唐秩诗以民国二十四年海南书局印《海南丛书》第三集《传芳集》所收唐秩诗为底本,参校明陈是集《溟南诗选》(民国二十四年海南书局印行)。

查看全部作品 →