读佛书

却恨前身不是僧,当年谁许共传灯。

轮回世外三千界,业障人间百万层。

出定慈云开慧日,坐忘炎海结春冰。

澄心本属吾儒事,面壁空斋对惠能。

拼音

què hèn qián shēn bù shì sēng,dāng nián shuí xǔ gòng chuán dēng。

lún huí shì wài sān qiān jiè,yè zhàng rén jiān bǎi wàn céng。

chū dìng cí yún kāi huì rì,zuò wàng yán hǎi jié chūn bīng。

chéng xīn běn shǔ wú rú shì,miàn bì kōng zhāi duì huì néng。

作者介绍

庞尚鹏

明 · ? - 1582?年

明广东南海人,字少南。嘉靖三十二年进士。授乐平知县,擢御史,出按河南、浙江等地,搏击豪强,吏民震慑。嘉靖四十四年,在浙江推行一条鞭法,为一条鞭法之始。隆庆元年,迁大理右寺丞。次年,擢右佥都御史,兼领九边屯务。诸御史督盐政者以事权被夺,起而攻之,斥为民。万历四年起故官巡抚福建,拜左副都御史。忤张居正罢归,家居四年卒,谥惠敏。有《百可亭摘稿》。

查看全部作品 →