留题听松庵次廷韶韵 程敏政 明 一庵门对老松开,镇日风传万壑哀。古井暗泉寒泻玉,长廊阴雨滑生苔。钟声忽自山中出,人影遥从树杪来。未濯尘缨还自笑,篱根苍犬合惊猜。 拼音 yī ān mén duì lǎo sōng kāi,zhèn rì fēng chuán wàn hè āi。gǔ jǐng àn quán hán xiè yù,zhǎng láng yīn yǔ huá shēng tái。zhōng shēng hū zì shān zhōng chū,rén yǐng yáo cóng shù miǎo lái。wèi zhuó chén yīng hái zì xiào,lí gēn cāng quǎn hé jīng cāi。 作者介绍 程 程敏政 明 · 1445年 - 1499年 明徽州府休宁人,字克勤。程信子。成化二年进士。授编修,历左谕德,以学问该博著称。弘治中官至礼部右侍郎兼侍读学士。见唐寅乡试卷,激赏之。十二年,主持会试,以试题外泄,被劾为通关节于唐寅等,下狱。寻勒致仕卒。有《新安文献志》、《明文衡》、《篁墩集》。 查看全部作品 →