与东园宣溪濒江夜坐联句六韵

坐久江干月渐明,山城谯鼓报初更。

边流官树参差影,隔岸渔舟欸乃声。

客路屡惊时序改,诗坛长助梦魂清。

汀芦水鸟栖初定,野草青蛙断复鸣。

洗盏不妨更夜酌,听鸡无奈促晨征。

独怜远浦寒潮上,不管寻常去住情。

拼音

zuò jiǔ jiāng gàn yuè jiàn míng,shān chéng qiáo gǔ bào chū gèng。

biān liú guān shù cān chà yǐng,gé àn yú zhōu āi nǎi shēng。

kè lù lǚ jīng shí xù gǎi,shī tán zhǎng zhù mèng hún qīng。

tīng lú shuǐ niǎo qī chū dìng,yě cǎo qīng wā duàn fù míng。

xǐ zhǎn bù fáng gèng yè zhuó,tīng jī wú nài cù chén zhēng。

dú lián yuǎn pǔ hán cháo shàng,bù guǎn xún cháng qù zhù qíng。

作者介绍

程敏政

明 · 1445年 - 1499年

明徽州府休宁人,字克勤。程信子。成化二年进士。授编修,历左谕德,以学问该博著称。弘治中官至礼部右侍郎兼侍读学士。见唐寅乡试卷,激赏之。十二年,主持会试,以试题外泄,被劾为通关节于唐寅等,下狱。寻勒致仕卒。有《新安文献志》、《明文衡》、《篁墩集》。

查看全部作品 →