题尹性之御史所藏周文靖竹 程敏政 明 周郎识此君,落笔琅玕长。居然步湘皋,翠袖忽两两。相将舞回鸾,势欲凌波往。平泉与危石,转折助清响。坐令俗耳净,远觉烦襟爽。亭亭吉甫孙,霜台绝尘鞅。晏岁凛相盟,虚心惬终赏。 拼音 zhōu láng shí cǐ jūn,luò bǐ láng gān zhǎng。jū rán bù xiāng gāo,cuì xiù hū liǎng liǎng。xiāng jiāng wǔ huí luán,shì yù líng bō wǎng。píng quán yǔ wēi shí,zhuǎn zhé zhù qīng xiǎng。zuò lìng sú ěr jìng,yuǎn jué fán jīn shuǎng。tíng tíng jí fǔ sūn,shuāng tái jué chén yāng。yàn suì lǐn xiāng méng,xū xīn qiè zhōng shǎng。 作者介绍 程 程敏政 明 · 1445年 - 1499年 明徽州府休宁人,字克勤。程信子。成化二年进士。授编修,历左谕德,以学问该博著称。弘治中官至礼部右侍郎兼侍读学士。见唐寅乡试卷,激赏之。十二年,主持会试,以试题外泄,被劾为通关节于唐寅等,下狱。寻勒致仕卒。有《新安文献志》、《明文衡》、《篁墩集》。 查看全部作品 →