小儿弥月承罗洗马饷鹤歌以答之

仙禽一夕乘风至,清气朝来满庭次。

见客驯然了不惊,学舞时时鼓双翅。

丹砂入顶色犹浅,一声更有凌云思。

我家生男一月馀,每遇高人出相示。

皆云骨相如长郎,坐上啼声已堪试。

犀钱玉果竞相投,随俗惟应悦姬侍。

司经大夫公远后,辍自润笔来相贽。

谓此鹤龄千岁长,眼中定欲徵君嗣。

大夫久作瀛洲仙,许我平生可同志。

顶砂疑是鹤前身,令器而今已三四。

松阴永日相和鸣,螽羽开祥岂无自。

乃知此鹤最宜人,茅君本号还丹使。

山鸡野鹜竟何有,大笼满贮长安肆。

中年不顾縻好爵,看鹤生孙乃吾事。

两郎他日弄雏成,再拜还酬大夫赐。

拼音

xiān qín yī xī chéng fēng zhì,qīng qì cháo lái mǎn tíng cì。

jiàn kè xùn rán le bù jīng,xué wǔ shí shí gǔ shuāng chì。

dān shā rù dǐng sè yóu qiǎn,yī shēng gèng yǒu líng yún sī。

wǒ jiā shēng nán yī yuè yú,měi yù gāo rén chū xiāng shì。

jiē yún gǔ xiāng rú zhǎng láng,zuò shàng tí shēng yǐ kān shì。

xī qián yù guǒ jìng xiāng tóu,suí sú wéi yīng yuè jī shì。

sī jīng dà fū gōng yuǎn hòu,chuò zì rùn bǐ lái xiāng zhì。

wèi cǐ hè líng qiān suì zhǎng,yǎn zhōng dìng yù zhēng jūn sì。

dà fū jiǔ zuò yíng zhōu xiān,xǔ wǒ píng shēng kě tóng zhì。

dǐng shā yí shì hè qián shēn,lìng qì ér jīn yǐ sān sì。

sōng yīn yǒng rì xiāng hé míng,zhōng yǔ kāi xiáng qǐ wú zì。

nǎi zhī cǐ hè zuì yí rén,máo jūn běn hào hái dān shǐ。

shān jī yě wù jìng hé yǒu,dà lóng mǎn zhù zhǎng ān sì。

zhōng nián bù gù mí hǎo jué,kàn hè shēng sūn nǎi wú shì。

liǎng láng tā rì nòng chú chéng,zài bài hái chóu dà fū cì。

作者介绍

程敏政

明 · 1445年 - 1499年

明徽州府休宁人,字克勤。程信子。成化二年进士。授编修,历左谕德,以学问该博著称。弘治中官至礼部右侍郎兼侍读学士。见唐寅乡试卷,激赏之。十二年,主持会试,以试题外泄,被劾为通关节于唐寅等,下狱。寻勒致仕卒。有《新安文献志》、《明文衡》、《篁墩集》。

查看全部作品 →