郭忠恕雪霁江行图为沈启南题

蜀山晓起雪大晴,蜀江早有商船行。

前牵百丈后催舵,欲动不动难为情。

两舷相依若弟兄,雪后无风江水平。

古来川货甲天下,尔中何物皆充盈。

一舟系尾大于瓦,荡漾不敢相先争。

有时遇险即分载,主者自解操奇赢。

长年三老各守职,翘首疑闻呼啸声。

纷纷远树雾中出,点点玉峰天外明。

棹郎呵冻相偶语,隔岸恐是夷陵城。

大滩小滩难悉数,自出两川今几程。

嗟哉远道亦良苦,盐井有戒何相轻。

披图一见肌上粟,凛然朔气生檐楹。

摩挲久之意乃定,何人方寸劳经营。

素缣半幅不盈尺,云是东都狂郭生。

宣和天子爱书画,亲与印识题其名。

一朝桑海忽遭变,内局委弃随榛荆。

郭生惟馀比干画,犹幸不燬南来兵。

奎章学士子山子,献纳曾倾葵藿诚。

尔来二百有馀岁,屈指春秋凡几更。

不知此本尚在否,抚卷益觉心怦怦。

石田沈君最博雅,重购所得人皆惊。

装潢完好无璺裂,入手坐见增光荣。

郭生斯图乃其一,馀者往往皆精英。

题诗有暇或临扫,也以丹青吴下鸣。

闻君家住湖水侧,青山古木相回萦。

何时倚棹一寻访,君当倒屣来相迎。

翩然坐我竹窗下,石鼎细呼春茗烹。

挥童开奁取卷轴,甲唐乙宋聊相评。

旁人定诮太古癖,尘襟且拟冰壶清。

却愁玩物犯祖戒,未敢先输他日盟。

拼音

shǔ shān xiǎo qǐ xuě dà qíng,shǔ jiāng zǎo yǒu shāng chuán xíng。

qián qiān bǎi zhàng hòu cuī duò,yù dòng bù dòng nán wèi qíng。

liǎng xián xiāng yī ruò dì xiōng,xuě hòu wú fēng jiāng shuǐ píng。

gǔ lái chuān huò jiǎ tiān xià,ěr zhōng hé wù jiē chōng yíng。

yī zhōu xì wěi dà yú wǎ,dàng yàng bù gǎn xiāng xiān zhēng。

yǒu shí yù xiǎn jí fēn zài,zhǔ zhě zì jiě cāo qí yíng。

zhǎng nián sān lǎo gè shǒu zhí,qiào shǒu yí wén hū xiào shēng。

fēn fēn yuǎn shù wù zhōng chū,diǎn diǎn yù fēng tiān wài míng。

zhào láng hē dòng xiāng ǒu yǔ,gé àn kǒng shì yí líng chéng。

dà tān xiǎo tān nán xī shù,zì chū liǎng chuān jīn jǐ chéng。

jiē zāi yuǎn dào yì liáng kǔ,yán jǐng yǒu jiè hé xiāng qīng。

pī tú yī jiàn jī shàng sù,lǐn rán shuò qì shēng yán yíng。

mó sā jiǔ zhī yì nǎi dìng,hé rén fāng cùn láo jīng yíng。

sù jiān bàn fú bù yíng chǐ,yún shì dōng dōu kuáng guō shēng。

xuān hé tiān zi ài shū huà,qīn yǔ yìn shí tí qí míng。

yī cháo sāng hǎi hū zāo biàn,nèi jú wěi qì suí zhēn jīng。

guō shēng wéi yú bǐ gàn huà,yóu xìng bù huǐ nán lái bīng。

kuí zhāng xué shì zi shān zi,xiàn nà céng qīng kuí huò chéng。

ěr lái èr bǎi yǒu yú suì,qū zhǐ chūn qiū fán jǐ gèng。

bù zhī cǐ běn shàng zài fǒu,fǔ juǎn yì jué xīn pēng pēng。

shí tián shěn jūn zuì bó yǎ,zhòng gòu suǒ dé rén jiē jīng。

zhuāng huáng wán hǎo wú wèn liè,rù shǒu zuò jiàn zēng guāng róng。

guō shēng sī tú nǎi qí yī,yú zhě wǎng wǎng jiē jīng yīng。

tí shī yǒu xiá huò lín sǎo,yě yǐ dān qīng wú xià míng。

wén jūn jiā zhù hú shuǐ cè,qīng shān gǔ mù xiāng huí yíng。

hé shí yǐ zhào yī xún fǎng,jūn dāng dào xǐ lái xiāng yíng。

piān rán zuò wǒ zhú chuāng xià,shí dǐng xì hū chūn míng pēng。

huī tóng kāi lián qǔ juǎn zhóu,jiǎ táng yǐ sòng liáo xiāng píng。

páng rén dìng qiào tài gǔ pǐ,chén jīn qiě nǐ bīng hú qīng。

què chóu wán wù fàn zǔ jiè,wèi gǎn xiān shū tā rì méng。

作者介绍

程敏政

明 · 1445年 - 1499年

明徽州府休宁人,字克勤。程信子。成化二年进士。授编修,历左谕德,以学问该博著称。弘治中官至礼部右侍郎兼侍读学士。见唐寅乡试卷,激赏之。十二年,主持会试,以试题外泄,被劾为通关节于唐寅等,下狱。寻勒致仕卒。有《新安文献志》、《明文衡》、《篁墩集》。

查看全部作品 →