题金太仆本清竹

往年曾识太瘦生,风神如鹤诗有声。

高情雅澹惟爱竹,挥染不让东吴卿。

一竿两竿已清洒,凤尾萧萧翠堪把。

秋空弄影纵复横,宛坐山窗月明下。

眼中何得千琅玕,怪石齿齿扬飞澜。

人间六月无寸暑,细看令我霜毛寒。

忆在江南白沙渚,十亩新篁舞烟雨。

腰镰斸笋荐松醪,不惜年年自宾主。

马蹄再触京华尘,梦魂长绕苍庭筠。

偶窥墨本犹昨日,满耳清风怀故人。

谪仙之孙好图史,风节棱棱重金紫。

公馀相对欲忘餐,为说坚贞似君子。

朔气来时嘘冻云,千花万卉无馀芬。

凭谁可结岁寒友,雪后青青惟此君。

拼音

wǎng nián céng shí tài shòu shēng,fēng shén rú hè shī yǒu shēng。

gāo qíng yǎ dàn wéi ài zhú,huī rǎn bù ràng dōng wú qīng。

yī gān liǎng gān yǐ qīng sǎ,fèng wěi xiāo xiāo cuì kān bǎ。

qiū kōng nòng yǐng zòng fù héng,wǎn zuò shān chuāng yuè míng xià。

yǎn zhōng hé dé qiān láng gān,guài shí chǐ chǐ yáng fēi lán。

rén jiān liù yuè wú cùn shǔ,xì kàn lìng wǒ shuāng máo hán。

yì zài jiāng nán bái shā zhǔ,shí mǔ xīn huáng wǔ yān yǔ。

yāo lián zhǔ sǔn jiàn sōng láo,bù xī nián nián zì bīn zhǔ。

mǎ tí zài chù jīng huá chén,mèng hún zhǎng rào cāng tíng yún。

ǒu kuī mò běn yóu zuó rì,mǎn ěr qīng fēng huái gù rén。

zhé xiān zhī sūn hǎo tú shǐ,fēng jié léng léng zhòng jīn zǐ。

gōng yú xiāng duì yù wàng cān,wèi shuō jiān zhēn shì jūn zi。

shuò qì lái shí xū dòng yún,qiān huā wàn huì wú yú fēn。

píng shuí kě jié suì hán yǒu,xuě hòu qīng qīng wéi cǐ jūn。

作者介绍

程敏政

明 · 1445年 - 1499年

明徽州府休宁人,字克勤。程信子。成化二年进士。授编修,历左谕德,以学问该博著称。弘治中官至礼部右侍郎兼侍读学士。见唐寅乡试卷,激赏之。十二年,主持会试,以试题外泄,被劾为通关节于唐寅等,下狱。寻勒致仕卒。有《新安文献志》、《明文衡》、《篁墩集》。

查看全部作品 →