题戎王出猎图

黑山之北青海头,草木摇落风飕飕。平原一望渺无际,猎骑四踏黄云秋。

戎王小年面如玉,仿佛当时李存勖。锦袍白马弯雕弧,一箭真应倒苍鹿。

苍鹿却走青羊奔,沙碛霜中馀血痕。相随两两奉驱策,毡裘辫发皆羌浑。

一犬腾身逐惊兔,后骑鞲鹰笑相顾。大家贾勇各忘疲,倒载争多不知暮。

健儿独往先着鞭,自期百发无虚弦。何物霜蹄忽星迸,脱手落地仍欣然。

几辆毡车驻山口,应待归来劝胡酒。共燖熊掌炙驼峰,《敕勒歌》长出林薮。

歌长昼短乐未央,皂旗闪烁天苍凉。明朝移帐定何所,择地还开新猎场。

方今圣人居大宝,烽燧无烟罢天讨。胡雏长作画中看,莫近飞狐塞垣道。

拼音

hēi shān zhī běi qīng hǎi tóu,cǎo mù yáo luò fēng sōu sōu。píng yuán yī wàng miǎo wú jì,liè qí sì tà huáng yún qiū。

róng wáng xiǎo nián miàn rú yù,fǎng fú dāng shí lǐ cún xù。jǐn páo bái mǎ wān diāo hú,yī jiàn zhēn yīng dào cāng lù。

cāng lù què zǒu qīng yáng bēn,shā qì shuāng zhōng yú xuè hén。xiāng suí liǎng liǎng fèng qū cè,zhān qiú biàn fā jiē qiāng hún。

yī quǎn téng shēn zhú jīng tù,hòu qí gōu yīng xiào xiāng gù。dà jiā jiǎ yǒng gè wàng pí,dào zài zhēng duō bù zhī mù。

jiàn ér dú wǎng xiān zhe biān,zì qī bǎi fā wú xū xián。hé wù shuāng tí hū xīng bèng,tuō shǒu luò dì réng xīn rán。

jǐ liàng zhān chē zhù shān kǒu,yīng dài guī lái quàn hú jiǔ。gòng xún xióng zhǎng zhì tuó fēng,chì lēi gē zhǎng chū lín sǒu。

gē zhǎng zhòu duǎn lè wèi yāng,zào qí shǎn shuò tiān cāng liáng。míng cháo yí zhàng dìng hé suǒ,zé dì hái kāi xīn liè chǎng。

fāng jīn shèng rén jū dà bǎo,fēng suì wú yān bà tiān tǎo。hú chú zhǎng zuò huà zhōng kàn,mò jìn fēi hú sāi yuán dào。

作者介绍

程敏政

明 · 1445年 - 1499年

明徽州府休宁人,字克勤。程信子。成化二年进士。授编修,历左谕德,以学问该博著称。弘治中官至礼部右侍郎兼侍读学士。见唐寅乡试卷,激赏之。十二年,主持会试,以试题外泄,被劾为通关节于唐寅等,下狱。寻勒致仕卒。有《新安文献志》、《明文衡》、《篁墩集》。

查看全部作品 →