芝颂

有翼者丘,在国之隅。

有屹者碑,在墓之衢。

孰藏于斯,山回川抱。

曰定兴王,维国元老。

繄定兴王,维国虎臣。

不世之功,视彼交人。

维交有州,故中国地。

孰遣弗庭,而自为异。

王往征之,如鹰之扬。

殄贼于荒,脱人于汤。

还定招来,乃郡乃邑。

告功庙社,礼绝班级。

功既往矣,而弗及详。

家乘无徵,闻者孔伤。

济济嗣公,今天子傅。

爰访爰蒐,得上功簿。

如获拱璧,如还大弓。

奉告于祠,天相予衷。

乃属钜公,爰辑爰次。

大书特书,神畀予志。

乃刻贞珉,金薤青瑶。

远映宸奎,上逼璇霄。

松柏丸丸,奰?矗矗。

蛟螭蜿蜿,后土骇肃。

碑既树矣,忽炳其灵。

有芝来生,一本九茎。

数协阳爻,状若云朵。

孰幻之根,孰名之蓏。

其色正黄,毓秀中央。

其本紫兮,载扬其芳。

守者走告,观者如堵。

谓此奇祥,匪今斯古。

维王之功,愈远而明。

维公之孝,弥久而贞。

芝生于房,于汉中叶。

祝国之釐,明明载牒。

芝见于庭,有晋世臣。

兆家之昌,孙子振振。

维王之功,震于南土。

与国咸休,盟在册府。

维王之后,世显中朝。

如石如玄,横玉珥貂。

享祠巍巍,王在中寝。

公子是承,有苾其饮。

俎豆煌煌,王降于堂。

公孙是将,维食之香。

天显相王,河间之胄。

维本之固,而末之茂。

天显相王,三冈之阡。

剑舄之传,维吉之延。

史臣作诗,以颂厥美。

一章之荣,百世之纪。

拼音

yǒu yì zhě qiū,zài guó zhī yú。

yǒu yì zhě bēi,zài mù zhī qú。

shú cáng yú sī,shān huí chuān bào。

yuē dìng xīng wáng,wéi guó yuán lǎo。

yī dìng xīng wáng,wéi guó hǔ chén。

bù shì zhī gōng,shì bǐ jiāo rén。

wéi jiāo yǒu zhōu,gù zhōng guó dì。

shú qiǎn fú tíng,ér zì wèi yì。

wáng wǎng zhēng zhī,rú yīng zhī yáng。

tiǎn zéi yú huāng,tuō rén yú tāng。

hái dìng zhāo lái,nǎi jùn nǎi yì。

gào gōng miào shè,lǐ jué bān jí。

gōng jì wǎng yǐ,ér fú jí xiáng。

jiā chéng wú zhēng,wén zhě kǒng shāng。

jì jì sì gōng,jīn tiān zi fù。

yuán fǎng yuán sōu,dé shàng gōng bù。

rú huò gǒng bì,rú hái dà gōng。

fèng gào yú cí,tiān xiāng yǔ zhōng。

nǎi shǔ jù gōng,yuán jí yuán cì。

dà shū tè shū,shén bì yǔ zhì。

nǎi kè zhēn mín,jīn xiè qīng yáo。

yuǎn yìng chén kuí,shàng bī xuán xiāo。

sōng bǎi wán wán,bì réng chù chù。

jiāo chī wān wān,hòu tǔ hài sù。

bēi jì shù yǐ,hū bǐng qí líng。

yǒu zhī lái shēng,yī běn jiǔ jīng。

shù xié yáng yáo,zhuàng ruò yún duǒ。

shú huàn zhī gēn,shú míng zhī luǒ。

qí sè zhèng huáng,yù xiù zhōng yāng。

qí běn zǐ xī,zài yáng qí fāng。

shǒu zhě zǒu gào,guān zhě rú dǔ。

wèi cǐ qí xiáng,fěi jīn sī gǔ。

wéi wáng zhī gōng,yù yuǎn ér míng。

wéi gōng zhī xiào,mí jiǔ ér zhēn。

zhī shēng yú fáng,yú hàn zhōng yè。

zhù guó zhī lí,míng míng zài dié。

zhī jiàn yú tíng,yǒu jìn shì chén。

zhào jiā zhī chāng,sūn zi zhèn zhèn。

wéi wáng zhī gōng,zhèn yú nán tǔ。

yǔ guó xián xiū,méng zài cè fǔ。

wéi wáng zhī hòu,shì xiǎn zhōng cháo。

rú shí rú xuán,héng yù ěr diāo。

xiǎng cí wēi wēi,wáng zài zhōng qǐn。

gōng zi shì chéng,yǒu bì qí yǐn。

zǔ dòu huáng huáng,wáng jiàng yú táng。

gōng sūn shì jiāng,wéi shí zhī xiāng。

tiān xiǎn xiāng wáng,hé jiān zhī zhòu。

wéi běn zhī gù,ér mò zhī mào。

tiān xiǎn xiāng wáng,sān gāng zhī qiān。

jiàn xì zhī chuán,wéi jí zhī yán。

shǐ chén zuò shī,yǐ sòng jué měi。

yī zhāng zhī róng,bǎi shì zhī jì。

作者介绍

程敏政

明 · 1445年 - 1499年

明徽州府休宁人,字克勤。程信子。成化二年进士。授编修,历左谕德,以学问该博著称。弘治中官至礼部右侍郎兼侍读学士。见唐寅乡试卷,激赏之。十二年,主持会试,以试题外泄,被劾为通关节于唐寅等,下狱。寻勒致仕卒。有《新安文献志》、《明文衡》、《篁墩集》。

查看全部作品 →