列缺俨睢盱,绯冠绛裤襦。

䃸磹鲜舌哆,烟焰涨天嘘。

侍从排焦额,槐檀塞太虚。

光中藏栲栳,麦处借幡旟。

鸡吐朝官绶,龙逢海豻驱。

阿香开镜数,玉女笑壶输。

好作王戎眼,休烧李绩须。

灭明难捉摸,搜索愈逃逋。

或见焚鳞尾,徒闻绕斗枢。

金蛇穿雨划,赤兔驾雷屠。

煨烬乾坤赭,飞腾日月徐。

闭门遭斧凿,冯塔养蜘蛛。

铛斗何工煅,硫硭若帑储。

旱乾于闪魃,冬蛰伴泥猪。

万瓦穿如瞰,孤窗热欲糜。

淫威神卤莽,侥幸鬼揶揄。

昨夕狂倾潦,群灵俨聚诛。

弥霄红落燕,罄海白跳珠。

但劈梧桐去,何曾打即且。

拼音

liè quē yǎn suī xū,fēi guān jiàng kù rú。

xiàn tán xiān shé duō,yān yàn zhǎng tiān xū。

shì cóng pái jiāo é,huái tán sāi tài xū。

guāng zhōng cáng kǎo lǎo,mài chù jiè fān yú。

jī tǔ cháo guān shòu,lóng féng hǎi àn qū。

ā xiāng kāi jìng shù,yù nǚ xiào hú shū。

hǎo zuò wáng róng yǎn,xiū shāo lǐ jì xū。

miè míng nán zhuō mō,sōu suǒ yù táo bū。

huò jiàn fén lín wěi,tú wén rào dòu shū。

jīn shé chuān yǔ huà,chì tù jià léi tú。

wēi jìn qián kūn zhě,fēi téng rì yuè xú。

bì mén zāo fǔ záo,féng tǎ yǎng zhī zhū。

dāng dòu hé gōng duàn,liú máng ruò tǎng chǔ。

hàn qián yú shǎn bá,dōng zhé bàn ní zhū。

wàn wǎ chuān rú kàn,gū chuāng rè yù mí。

yín wēi shén lǔ mǎng,jiǎo xìng guǐ yé yú。

zuó xī kuáng qīng lǎo,qún líng yǎn jù zhū。

mí xiāo hóng luò yàn,qìng hǎi bái tiào zhū。

dàn pī wú tóng qù,hé céng dǎ jí qiě。

作者介绍

徐渭

明 · 1521年 - 1593年

明浙江山阴人,字文清,改字文长,号天池,晚号青藤。诸生。有盛名,天才超逸,诗文书画皆工。常自言吾书第一,诗次之,文次之,画又次之。其画工花草竹石,笔墨奔放淋漓,富于创造。知兵好奇计,客胡宗宪幕,擒徐海,诱王直,皆预其谋。宗宪下狱,渭惧祸发狂自戕不死。又以击杀继妻,下狱论死,被囚七年,得张元忭救免。此后南游金陵,北走上谷,纵观边塞阨塞,辄慷慨悲歌。晚年贫甚,有书数千卷,斥卖殆尽。自称南腔北调人,以终其生。有《南词叙录》、杂剧《四声猿》及文集。

查看全部作品 →