葵阳篇

相公植忠孝,传家惟两字。辟彼桥树枝,垂荫南山梓。

南山文梓千云材,鸣珂出入向金台。殿中仙翰乘春洒,池上新词对月裁。

自抱孤贞谁共说,种葵广署纷成列。葵花向日有时红,臣心恋主何年歇。

舒傍尧阶蓂共芳,移来汉圃芝同茁。会稽野人方食芹,欲献徒令笑迂拙。

拼音

xiāng gōng zhí zhōng xiào,chuán jiā wéi liǎng zì。pì bǐ qiáo shù zhī,chuí yīn nán shān zǐ。

nán shān wén zǐ qiān yún cái,míng kē chū rù xiàng jīn tái。diàn zhōng xiān hàn chéng chūn sǎ,chí shàng xīn cí duì yuè cái。

zì bào gū zhēn shuí gòng shuō,zhǒng kuí guǎng shǔ fēn chéng liè。kuí huā xiàng rì yǒu shí hóng,chén xīn liàn zhǔ hé nián xiē。

shū bàng yáo jiē míng gòng fāng,yí lái hàn pǔ zhī tóng zhuó。huì jī yě rén fāng shí qín,yù xiàn tú lìng xiào yū zhuō。

作者介绍

徐渭

明 · 1521年 - 1593年

明浙江山阴人,字文清,改字文长,号天池,晚号青藤。诸生。有盛名,天才超逸,诗文书画皆工。常自言吾书第一,诗次之,文次之,画又次之。其画工花草竹石,笔墨奔放淋漓,富于创造。知兵好奇计,客胡宗宪幕,擒徐海,诱王直,皆预其谋。宗宪下狱,渭惧祸发狂自戕不死。又以击杀继妻,下狱论死,被囚七年,得张元忭救免。此后南游金陵,北走上谷,纵观边塞阨塞,辄慷慨悲歌。晚年贫甚,有书数千卷,斥卖殆尽。自称南腔北调人,以终其生。有《南词叙录》、杂剧《四声猿》及文集。

查看全部作品 →