短褐篇送沈子叔成出塞

短褐不掩轩,伏剑赴远道。一夕度重关,春郊哭芳草。

芳草碧色黄河波,王孙不归愁奈何。当时洒血向何地,岁月今巳三年多。

万帐丛中拾遗骼,胡人悲号汉人擗。羁魂何用束榆皮,男子从来收马革。

忆昔何人正当路,若翁上书凡两度。请缨直欲系单于,借剑亲将斩师傅。

圣主如天万类容,夺官谪向边城去。曹操沽名不杀贤,终付祢衡与黄祖。

黄祖曾操江夏符,蓟门今亦近穹庐。逐臣犹自心孤愤,结客边庭欲破胡。

胡骑南来尘拍天,汉兵汉马踏成烟。汉吏愁将伏汉法,汉首函将虏级传。

将函汉虏浑闲事,伤心忽堕孤臣泪。飞书直是骂辕门,散金况复埋殇士。

埋殇士,骂辕门,君不杀人人杀君。青天飒然白日昏,浮云作雨有时晴。

只今万方仰圣明,子出北塞予南征。为倾斗酒都门外,箧里龙泉几度鸣。

拼音

duǎn hè bù yǎn xuān,fú jiàn fù yuǎn dào。yī xī dù zhòng guān,chūn jiāo kū fāng cǎo。

fāng cǎo bì sè huáng hé bō,wáng sūn bù guī chóu nài hé。dāng shí sǎ xuè xiàng hé dì,suì yuè jīn sì sān nián duō。

wàn zhàng cóng zhōng shí yí gé,hú rén bēi hào hàn rén pǐ。jī hún hé yòng shù yú pí,nán zi cóng lái shōu mǎ gé。

yì xī hé rén zhèng dāng lù,ruò wēng shàng shū fán liǎng dù。qǐng yīng zhí yù xì dān yú,jiè jiàn qīn jiāng zhǎn shī fù。

shèng zhǔ rú tiān wàn lèi róng,duó guān zhé xiàng biān chéng qù。cáo cāo gū míng bù shā xián,zhōng fù mí héng yǔ huáng zǔ。

huáng zǔ céng cāo jiāng xià fú,jì mén jīn yì jìn qióng lú。zhú chén yóu zì xīn gū fèn,jié kè biān tíng yù pò hú。

hú qí nán lái chén pāi tiān,hàn bīng hàn mǎ tà chéng yān。hàn lì chóu jiāng fú hàn fǎ,hàn shǒu hán jiāng lǔ jí chuán。

jiāng hán hàn lǔ hún xián shì,shāng xīn hū duò gū chén lèi。fēi shū zhí shì mà yuán mén,sàn jīn kuàng fù mái shāng shì。

mái shāng shì,mà yuán mén,jūn bù shā rén rén shā jūn。qīng tiān sà rán bái rì hūn,fú yún zuò yǔ yǒu shí qíng。

zhǐ jīn wàn fāng yǎng shèng míng,zi chū běi sāi yǔ nán zhēng。wèi qīng dòu jiǔ dōu mén wài,qiè lǐ lóng quán jǐ dù míng。

作者介绍

徐渭

明 · 1521年 - 1593年

明浙江山阴人,字文清,改字文长,号天池,晚号青藤。诸生。有盛名,天才超逸,诗文书画皆工。常自言吾书第一,诗次之,文次之,画又次之。其画工花草竹石,笔墨奔放淋漓,富于创造。知兵好奇计,客胡宗宪幕,擒徐海,诱王直,皆预其谋。宗宪下狱,渭惧祸发狂自戕不死。又以击杀继妻,下狱论死,被囚七年,得张元忭救免。此后南游金陵,北走上谷,纵观边塞阨塞,辄慷慨悲歌。晚年贫甚,有书数千卷,斥卖殆尽。自称南腔北调人,以终其生。有《南词叙录》、杂剧《四声猿》及文集。

查看全部作品 →