赋落花以宋元宪金谷楼危到地香得香字 刘丞直 明 英华本天性,开谢任年光。自是春风改,那因夜雨伤。低回飘绮席,荏苒度雕墙。翠雾当窗合,红云匝地香。点泥登燕垒,添蜜入蜂房。剪彩夸西苑,成妆诧寿阳。角哀番塞曲,径远误渔郎。但使灵根在,重看锦树芳。 拼音 yīng huá běn tiān xìng,kāi xiè rèn nián guāng。zì shì chūn fēng gǎi,nà yīn yè yǔ shāng。dī huí piāo qǐ xí,rěn rǎn dù diāo qiáng。cuì wù dāng chuāng hé,hóng yún zā dì xiāng。diǎn ní dēng yàn lěi,tiān mì rù fēng fáng。jiǎn cǎi kuā xī yuàn,chéng zhuāng chà shòu yáng。jiǎo āi fān sāi qū,jìng yuǎn wù yú láng。dàn shǐ líng gēn zài,zhòng kàn jǐn shù fāng。 作者介绍 刘 刘丞直 明 · ? - ? 元末明初赣州府赣县人,字宗弼。元顺帝间至正进士。入明任国子司业,官至浙江按察佥事。工诗,有《雪樵诗集》。 查看全部作品 →