登鸡鸣寺塔

祇台开翠岫,化塔耸穹玄。

曲磴盘龙上,飞甍过鸟前。

钟离东嶂合,太液后池穿。

树点人家小,空晴凤阙悬。

苍茫平楚日,澹荡白门烟。

爽籁流清梵,慈云蔼法筵。

天鸡闻转近,寒鸽怖犹旋。

乱雨昙花散,何年卓锡还。

拼音

qí tái kāi cuì xiù,huà tǎ sǒng qióng xuán。

qū dèng pán lóng shàng,fēi méng guò niǎo qián。

zhōng lí dōng zhàng hé,tài yè hòu chí chuān。

shù diǎn rén jiā xiǎo,kōng qíng fèng quē xuán。

cāng máng píng chǔ rì,dàn dàng bái mén yān。

shuǎng lài liú qīng fàn,cí yún ǎi fǎ yán。

tiān jī wén zhuǎn jìn,hán gē bù yóu xuán。

luàn yǔ tán huā sàn,hé nián zhuó xī hái。

作者介绍

黄维贵

明 · ? - ?

黄维贵,字周士,一字怀龙。顺德人。明神宗万历十年(一五八二)举人,任浙江乐清知县,升温州府同知。寻以病致仕归,筑室溪上,暇时惟与山癯野叟临流觞咏,以相娱乐。尝从学归善杨起元,高谈性命之学,深诣远到。兰溪徐鲁源时以宪使倡道粤中,维贵复与之参订异同,娓娓不倦。有《敦仁堂稿》。清温汝能《粤东诗海》卷三八有传。

查看全部作品 →