席上限韵庆沐锦衣希申初度

曙色瞳蒙日渐东,春正歌吹笑声同。

五侯消息桑弧里,一代英贤奎璧中。

和气全收春日丽,清标分得华山崇。

徐卿自有家馀庆,申伯从来神降嵩。

但为康时常看剑,每思报国欲忘躬。

埙篪镇节真名将,宗派论勋是上公。

祇以文章消暇日,还期钟鼎勒丰功。

寻常咳唾珠玑散,百万骠骁兵甲雄。

少喜高墉能射准,老垂华发兆非熊。

撝谦摆脱随时样,丽泽依稀太古风。

拍拍襟怀高更远,茫茫端绪扩而充。

岁逢初度烟花闹,天助延龄禄位隆。

玉润冰清珠出浦,月明云净鹤游空。

南飞曲调宫商细,东海波摇气脉洪。

翠幄亭亭椿不老,香风苒苒桂成丛。

壶悬日月频来往,世隔尘埃任倥匆。

独喜名驹初发轫,天衢万里自亨通。

拼音

shǔ sè tóng méng rì jiàn dōng,chūn zhèng gē chuī xiào shēng tóng。

wǔ hóu xiāo xī sāng hú lǐ,yī dài yīng xián kuí bì zhōng。

hé qì quán shōu chūn rì lì,qīng biāo fēn dé huá shān chóng。

xú qīng zì yǒu jiā yú qìng,shēn bó cóng lái shén jiàng sōng。

dàn wèi kāng shí cháng kàn jiàn,měi sī bào guó yù wàng gōng。

xūn chí zhèn jié zhēn míng jiāng,zōng pài lùn xūn shì shàng gōng。

qí yǐ wén zhāng xiāo xiá rì,hái qī zhōng dǐng lēi fēng gōng。

xún cháng ké tuò zhū jī sàn,bǎi wàn biāo xiāo bīng jiǎ xióng。

shǎo xǐ gāo yōng néng shè zhǔn,lǎo chuí huá fā zhào fēi xióng。

huī qiān bǎi tuō suí shí yàng,lì zé yī xī tài gǔ fēng。

pāi pāi jīn huái gāo gèng yuǎn,máng máng duān xù kuò ér chōng。

suì féng chū dù yān huā nào,tiān zhù yán líng lù wèi lóng。

yù rùn bīng qīng zhū chū pǔ,yuè míng yún jìng hè yóu kōng。

nán fēi qū diào gōng shāng xì,dōng hǎi bō yáo qì mài hóng。

cuì wò tíng tíng chūn bù lǎo,xiāng fēng rǎn rǎn guì chéng cóng。

hú xuán rì yuè pín lái wǎng,shì gé chén āi rèn kōng cōng。

dú xǐ míng jū chū fā rèn,tiān qú wàn lǐ zì hēng tōng。

作者介绍

王缜

明 · ? - ?

明广东东莞人,字文哲。弘治六年进士。授兵科给事中,强直敢言。正德初为云南左参政,忤刘瑾,借故罚米五百石,售家产以偿。累迁右副都御史,巡抚苏松诸府,督兵歼刘七于狼山。世宗即位,升南京户部尚书。卒官。

查看全部作品 →