闻雁

水落天空秋气清,夜深闻雁过高城。

蒹葭水国情偏适,霜雪天涯梦独惊。

弄影每怜干陆羽,离群应作断肠声。

天南天北随时度,谁念年年万里行。

拼音

shuǐ luò tiān kōng qiū qì qīng,yè shēn wén yàn guò gāo chéng。

jiān jiā shuǐ guó qíng piān shì,shuāng xuě tiān yá mèng dú jīng。

nòng yǐng měi lián gàn lù yǔ,lí qún yīng zuò duàn cháng shēng。

tiān nán tiān běi suí shí dù,shuí niàn nián nián wàn lǐ xíng。

作者介绍

刘克修

明 · ? - ?

刘克修,字少己,号粤愚。番禺人,从化籍。格次子。明神宗万历十年(一五八二)举人。除连江教谕,历仕海州知州。清雍正《从化县新志》、清道光《广东通志》卷二八○有传。

查看全部作品 →