罗浮诗

高高万仞湿衣寒,天外孤筇不怕难。

绝壁眼空低尽放,平崖魂倦绕初安。

啼残山鸟人偏老,摘得琪花兴自宽。

且把云庵笼日影,好声吟与葛洪看。

拼音

gāo gāo wàn rèn shī yī hán,tiān wài gū qióng bù pà nán。

jué bì yǎn kōng dī jǐn fàng,píng yá hún juàn rào chū ān。

tí cán shān niǎo rén piān lǎo,zhāi dé qí huā xīng zì kuān。

qiě bǎ yún ān lóng rì yǐng,hǎo shēng yín yǔ gé hóng kàn。

作者介绍

释古云

明 · ? - ?

古云,字云庵。增城人。俗姓周。诸生。从今无出家,后继阿字主海幢寺。年八十八入寂。清同治《番禺县志》卷四九有传。

查看全部作品 →