西京篇

秋风泼泼咸阳道,渭浦千霜白秋草。秋草秋风暗古城,行人犹说西京好。

西京宫阙郁崔嵬,紫阁终南相向开。建章长信飞尘杳,千门万户华阳回。

地底灵符生宝玉,天中王气夹风雷。翠华銮辂乘春令,皓齿青娥艳落梅。

青娥如花复如雪,含情含态可怜绝。鸳鸯比翼兰塘水,凤皇双栖上阳阙。

君王自爱长生乐,粉面铅姿却情薄。已闻入海访神山,更道分官祀灵岳。

灵岳神山在何处,太乙无灵岁华莫。坛上烟霏百和香,青鸟飞来忽飞去。

瑶池王母碧霞盘,桃赐人间已三度。少翁击铎复吹籥风马宵纷错。

宫娥屏隔不敢近,神人荒忽但虚幕。可怜卫霍大将军,提师十万净边尘。

出塞阴山系骄予,归朝原庙荐高勋。勋业已成分戚里,女作贵人男尚主。

甲第曾甍照九城,珂马飞轩满三市。一言得意即回天,卧内收符夺晋鄙。

金张骄侈不足云,窦灌豪华讵相似。貂冠齐入分椒舍,朱门尽是鸣环者。

斗鸡小儿紫照褶,臂鹰奴子大宛马。美人妖女倾名都,碧玉珊瑚斗天下。

富贵繁华惊转蓬,王侯钟鼎一朝空。羡门子晋终不至,蓬壶方丈难相通。

前日丰碑辞纂纂,平津已作汾阳撰。野火烧残金明阁,秋水崩沈射熊馆。

春花秋月剧无情,海水桑田漫莫凭。玉碗早出秦帝苑,石麟凄断汉家陵。

汉家陵树满氤氲,千秋万岁灞陵存。君看桥下春杨柳,落日飞花愁杀人。

拼音

qiū fēng pō pō xián yáng dào,wèi pǔ qiān shuāng bái qiū cǎo。qiū cǎo qiū fēng àn gǔ chéng,xíng rén yóu shuō xī jīng hǎo。

xī jīng gōng quē yù cuī wéi,zǐ gé zhōng nán xiāng xiàng kāi。jiàn zhāng zhǎng xìn fēi chén yǎo,qiān mén wàn hù huá yáng huí。

dì dǐ líng fú shēng bǎo yù,tiān zhōng wáng qì jiā fēng léi。cuì huá luán lù chéng chūn lìng,hào chǐ qīng é yàn luò méi。

qīng é rú huā fù rú xuě,hán qíng hán tài kě lián jué。yuān yāng bǐ yì lán táng shuǐ,fèng huáng shuāng qī shàng yáng quē。

jūn wáng zì ài zhǎng shēng lè,fěn miàn qiān zī què qíng báo。yǐ wén rù hǎi fǎng shén shān,gèng dào fēn guān sì líng yuè。

líng yuè shén shān zài hé chù,tài yǐ wú líng suì huá mò。tán shàng yān fēi bǎi hé xiāng,qīng niǎo fēi lái hū fēi qù。

yáo chí wáng mǔ bì xiá pán,táo cì rén jiān yǐ sān dù。shǎo wēng jī duó fù chuī yuè fēng mǎ xiāo fēn cuò。

gōng é píng gé bù gǎn jìn,shén rén huāng hū dàn xū mù。kě lián wèi huò dà jiāng jūn,tí shī shí wàn jìng biān chén。

chū sāi yīn shān xì jiāo yǔ,guī cháo yuán miào jiàn gāo xūn。xūn yè yǐ chéng fēn qī lǐ,nǚ zuò guì rén nán shàng zhǔ。

jiǎ dì céng méng zhào jiǔ chéng,kē mǎ fēi xuān mǎn sān shì。yī yán dé yì jí huí tiān,wò nèi shōu fú duó jìn bǐ。

jīn zhāng jiāo chǐ bù zú yún,dòu guàn háo huá jù xiāng shì。diāo guān qí rù fēn jiāo shě,zhū mén jǐn shì míng huán zhě。

dòu jī xiǎo ér zǐ zhào zhě,bì yīng nú zi dà wǎn mǎ。měi rén yāo nǚ qīng míng dōu,bì yù shān hú dòu tiān xià。

fù guì fán huá jīng zhuǎn péng,wáng hóu zhōng dǐng yī cháo kōng。xiàn mén zi jìn zhōng bù zhì,péng hú fāng zhàng nán xiāng tōng。

qián rì fēng bēi cí zuǎn zuǎn,píng jīn yǐ zuò fén yáng zhuàn。yě huǒ shāo cán jīn míng gé,qiū shuǐ bēng shěn shè xióng guǎn。

chūn huā qiū yuè jù wú qíng,hǎi shuǐ sāng tián màn mò píng。yù wǎn zǎo chū qín dì yuàn,shí lín qī duàn hàn jiā líng。

hàn jiā líng shù mǎn yīn yūn,qiān qiū wàn suì bà líng cún。jūn kàn qiáo xià chūn yáng liǔ,luò rì fēi huā chóu shā rén。

作者介绍

王廷相

明 · 1474年 - 1544年

明河南仪封人,字子衡,号平厓,又号浚川。弘治十五年进士。授兵科给事中。以丁忧去。正德初,服满至京,以忤刘瑾,谪亳州判官。后召为御史。嘉靖初以右副都御史巡抚四川。迁南京兵部尚书,参赞机务。减进贡快船数,革除大胜等关守臣借稽察谋利等。入为左都御史,言南京守备权太重,不宜由徐氏世袭,遂解魏国公徐鹏举兵柄。加兵部尚书,提督团营,仍以左都御史理都察院事。以督团营与郭勋共事,不能有所振饬。勋被劾,廷相竟斥为民。博学好议论,以经术称。反对朱熹“理先于气”之说,以为“天地未生,只有元气”。对王守仁“致良知”之说,亦有所批评。工诗文,与李梦阳、何景明等称“前七子”。有《王氏家藏集》、《内台集》、《慎言》、《雅述》等。

查看全部作品 →