予登翠微爱其秀拔纵目久之有寺僧进曰山之绝顶自南而望其千岩万壑虽善绘者莫尽其妙予因命肩舆直造其巅一视果如僧之所言清兴溢发即成七言古诗一首

翠微雨过芙蓉湿,我兴悠然思适适。

买山直欲捐万金,况是生平有诗癖。

帖帖肩舆到上头,凭高四顾凉飕飕。

终南太白拥晴翠,渭源一线沿川流。

忆昔唐皇来避热,万户千门巢嵽嵲。

有时云雾失炎精,六月寒风搅飞雪。

吾驾兹晨为一停,等闲呵护烦山灵。

分明坐我古图画,何须点染呼丹青。

移床更入晴岚里,为爱松声忘坐起。

自是吾家道气浓,涤尽胸中几渣滓。

坐久欲归归未得,忽讶片云头上黑。

知是山灵催我诗,一笑留题许镌刻。

来来车马更迟迟,好山一路还相随。

从行宾从拥矛槊,能无和我登山诗。

拼音

cuì wēi yǔ guò fú róng shī,wǒ xīng yōu rán sī shì shì。

mǎi shān zhí yù juān wàn jīn,kuàng shì shēng píng yǒu shī pǐ。

tiē tiē jiān yú dào shàng tóu,píng gāo sì gù liáng sōu sōu。

zhōng nán tài bái yōng qíng cuì,wèi yuán yī xiàn yán chuān liú。

yì xī táng huáng lái bì rè,wàn hù qiān mén cháo dié niè。

yǒu shí yún wù shī yán jīng,liù yuè hán fēng jiǎo fēi xuě。

wú jià zī chén wèi yī tíng,děng xián hē hù fán shān líng。

fēn míng zuò wǒ gǔ tú huà,hé xū diǎn rǎn hū dān qīng。

yí chuáng gèng rù qíng lán lǐ,wèi ài sōng shēng wàng zuò qǐ。

zì shì wú jiā dào qì nóng,dí jǐn xiōng zhōng jǐ zhā zǐ。

zuò jiǔ yù guī guī wèi dé,hū yà piàn yún tóu shàng hēi。

zhī shì shān líng cuī wǒ shī,yī xiào liú tí xǔ juān kè。

lái lái chē mǎ gèng chí chí,hǎo shān yī lù hái xiāng suí。

cóng xíng bīn cóng yōng máo shuò,néng wú hé wǒ dēng shān shī。

作者介绍

朱诚泳

明 · 1458年 - 1498年

安徽凤阳人。明宗室。号宾竹道人。太祖第二子秦王朱樉玄孙。弘治元年袭封秦王。长安有鲁齐书院,久废,诚泳别易地建正学书院,又于其旁建小学,择军士子弟延儒生教授。工诗。著有《经进小鸣集》。卒谥简。

查看全部作品 →