陇头吟

万里奔驰陇头水,日夜呜呜乱人耳。

黄沙白草两茫茫,怕听水声愁欲死。

一从结发戍凉州,铁甲磨穿已秃头。

儿孙养得谙胡语,不如陇水解东流。

几度临流磨剑首,水浊谁怜刃伤手。

何当乘隙奏肤功,笑取侯章大于斗。

肯学李陵生服降,甘饮陇水臣他方。

拼音

wàn lǐ bēn chí lǒng tóu shuǐ,rì yè wū wū luàn rén ěr。

huáng shā bái cǎo liǎng máng máng,pà tīng shuǐ shēng chóu yù sǐ。

yī cóng jié fā shù liáng zhōu,tiě jiǎ mó chuān yǐ tū tóu。

ér sūn yǎng dé ān hú yǔ,bù rú lǒng shuǐ jiě dōng liú。

jǐ dù lín liú mó jiàn shǒu,shuǐ zhuó shuí lián rèn shāng shǒu。

hé dāng chéng xì zòu fū gōng,xiào qǔ hóu zhāng dà yú dòu。

kěn xué lǐ líng shēng fú jiàng,gān yǐn lǒng shuǐ chén tā fāng。

作者介绍

朱诚泳

明 · 1458年 - 1498年

安徽凤阳人。明宗室。号宾竹道人。太祖第二子秦王朱樉玄孙。弘治元年袭封秦王。长安有鲁齐书院,久废,诚泳别易地建正学书院,又于其旁建小学,择军士子弟延儒生教授。工诗。著有《经进小鸣集》。卒谥简。

查看全部作品 →