贫居自述 李孔修 明 愈加贫困愈从容,且把闲愁付酒钟。一榻清风垂柳绿,半帘疏雨湿花红。遗珠不必怜光彩,失马何劳问吉凶。惆怅知音无觅处,行行空自抱丝桐。 拼音 yù jiā pín kùn yù cóng róng,qiě bǎ xián chóu fù jiǔ zhōng。yī tà qīng fēng chuí liǔ lǜ,bàn lián shū yǔ shī huā hóng。yí zhū bù bì lián guāng cǎi,shī mǎ hé láo wèn jí xiōng。chóu chàng zhī yīn wú mì chù,xíng xíng kōng zì bào sī tóng。 作者介绍 李 李孔修 明 · ? - ? 明广东顺德人,居广州,字子长,号抱真子。陈献章弟子。好读书,尤精《周易》。擅诗画,工书法。家贫,犹不肯投合于时。二十年不入城市。 查看全部作品 →